Tình Ca – Phạm Duy

Cách đây 66 năm, nhạc sĩ Phạm Duy hoàn thành nhạc phẩm”Tình ca”. Là một khúc hát ca ngợi tình yêu, nhưng ca khúc này không dành cho tình yêu nam nữ mà là một thứ tình yêu cao cả hơn nhiều – thứ tình yêu mà mỗi người cần có, phải có- tình yêu quê hương, yêu dân tộc

Bài hát được yêu thích vì ca từ giản dị chân thành. Ngay từ câu mở đầu đã thật tha thiết:

“Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời, người ơi…”

Tình Ca trải dài theo tiếng ru à ơi vang vọng ngàn đời của người mẹ Việt Nam. Những khoảnh khắc lịch sử, những địa danh tiêu biểu của đất nước xuất hiện trong bài hát.

Tình Ca có 3 lời, và cả 3 đều được khéo léo kết bằng 4 câu thơ lục bát – thơ của dân tộc Việt.

Có lẽ đối với rất nhiều người, cũng giống như tác giả, tình yêu quê hương bắt nguồn từ những lời ru của mẹ: “Tôi yêu tiếng nước tôi từ khi mới ra đời, người ơi. Mẹ hiền ru những câu xa vời. À à ơi, tiếng ru muôn đời”. Tiếng ru, thứ tiếng ngọt ngào đằm thắm của người mẹ đến với ta khi ta vừa ngỡ ngàng mở mắt chào đời chính là tiếng Việt, một gia tài vô giá, có lịch sử lâu đời gắn liền với bao nhiêu biến cố thăng trầm của quá trình dựng nước và giữ nước: “Tiếng nước tôi, Bốn nghìn năm ròng rã buồn vui. Khóc cười theo mệnh nước nổi trôi, nước ơi…”

Tiếng nói, vốn là phương tiện để giao tiếp giữa người và người trong một nước, đã trở thành một yếu tố để hình thành một dân tộc và thống nhất một quốc gia. Với những người Việt tha hương, do vận mệnh nổi trôi của đất nước, tiếng Việt còn trở thành một sợi chỉ vô hình ràng buộc hàng triệu người Việt tha hương trên khắp thề giới.

Đã biết bao nhiêu lần nước mất, nhà tan, kẻ xâm lược tìm trăm phương nghìn kế để đồng hoá, nhưng tiếng Việt vẫn mãi còn, để viết lại những trang sử hào hùng, để lại những tác phẩm văn chương bất hủ.

Bài hát TÌNH CA của nhạc sĩ Phạm Duy được sáng tác vào năm 1952, tính đến nay đã 66 năm trôi qua, với biết bao những biến động của đất nước, những vật đổi sao dời của đời sống…Tình Ca vẫn lặng lẽ chiếm trọn tâm hồn ta mỗi khi nghe lại, ca khúc như nói giùm nỗi nhớ day dứt về nơi chôn rau cắt rốn của mình, nhắc nhở hòai niệm về cội nguồn của dân tộc.

“Vì yêu, yêu nước, yêu nòi

Ngày Xuân tôi hát nên bài tình ca

Ruộng xanh tươi tốt quê nhà

Lòng tôi đã nở như là đóa hoa…”

Jimmy Thái Nhựt / SBTN

(262)