Phản ứng của Luật Sư Trần Kiều Ngọc liên quan đến cuộc phỏng vấn của Nguyễn Thanh Tú về ngày 30 tháng Tư (Trần Kiều Ngọc)

Phản ứng của Luật Sư Trần Kiều Ngọc liên quan đến cuộc phỏng vấn của Nguyễn Thanh Tú về ngày 30 tháng Tư (Trần Kiều Ngọc)

Nữ luật sư Trần Kiều Ngọc (Ảnh: FB Hội Người Việt Calgary)

Tâm tình cùng anh Nguyễn Thanh Tú

Hôm nay Kiều Ngọc (KN) nghe được đoạn phỏng vấn của anh Nguyễn Thanh Tú (NTT) qua trang mạng cuả đài truyền hình SBTN dính kèm: (https://www.sbtn.tv/bao-dong-bao-dong-30-thang-tu-2020-nguyen-thanh-tu-lai-chui-cong-dong-cao-son/)

Qua cuộc phỏng vấn dành cho ông Nguyễn Trường của VHVNTV ở VN nói về ngày 30 tháng Tư, anh tự giới thiệu mình là thế hệ một rưỡi đang cư ngụ tại Texas, Hoa Kỳ. Trong đoạn phỏng vấn, anh có nói nhiều điều, trong đó bao gồm ngày 30/4 chẳng có ý nghĩa gì với anh ngoại trừ là biến cố lịch sử, và kinh tế VN đang phát triển, thế hệ một rưỡi và hai tại hải ngoại nên về nước để dùng chuyên môn của mình giúp cho VN thêm phú cường.

KN không có ý kiến về những nhận định cá nhân anh, vì dù gì đó cũng là cảm nghĩ của riêng anh và anh có quyền tự do phát biểu (mặc dù anh nói kinh tế VN phát triển, giàu mạnh thì không biết anh dựa trên cơ sở nào). Có điều anh NTT chia sẻ đại ý rằng, thế hệ đi trước gieo rắc hận thù cho con cháu hải ngoại để đấu tranh mà trên thực tế, người trẻ về nước sẽ nhận ra sự thật và rất yêu VN khi thấy VN phát triển tốt đẹp.

Nhân ngày 30/4 sắp đến, anh NTT chia sẻ như vậy thì KN cũng muốn chia sẻ cảm tưởng của mình.

KN qua Úc năm 7 tuổi, được nghe ba kể nhiều về đời lính và chiến tranh VN, trong đó có những sự kiện cải cách ruộng đất ngoài Bắc vào thập niên 1950 và cuộc tấn công Tết Mậu Thân 1968.

Khi còn là sinh viên luật vào những năm 2000-2005, KN thường làm việc từ thiện vào những ngày nghỉ hè tại các trại cùi, trại mồ côi ở  Đà Lạt và Pleiku. Bỏ quá khứ trước 30/4/75, và luôn cả những điều ba mẹ kể về chiến tranh VN. Những chuyến đi này đã hoàn toàn thay đổi tư duy và lý tưởng sống của một người trẻ ở tuổi đôi mươi lớn lên tại hải ngoại. Cảm tưởng của KN về nước VN lúc bấy giờ, đó là một đất nước không thiếu những thứ vật chất sa hoa gì trên đời, nhưng đằng sau sự hào nhoáng của các khu đô thị, du lịch, lại đầy dẫy những bất công giữa giàu nghèo, phân biệt đối xử và nhất là một xã hội đi đâu cũng có “kẻ cướp”.

Có những trường học vùng sâu xa do chính người dân, người VN hải ngoại và người ngoại quốc góp tiền của để xây cất, khi khánh thành thì được mang danh nghĩa là do nhà nước thành lập. Có những trại mồ côi, trại phong cùi, nhà khuyết tật, do chính bàn tay của các tu sĩ, người dân cực khổ quyên góp gầy dựng lên, cũng được rao truyền là nhà nước VN đầy tình người đã xây dựng được nhiều cơ sở từ thiện. Thực tế, chỉ có mỗi việc cho các tu sĩ người dân yên ổn để thực thi những điều căn bản tình người thôi cũng đã là một ân huệ quá lớn lao tại nước VN rồi!

Ở trên là một vài điển hình về cướp chính nghĩa, cướp công của dân. Còn tầng lớp giới trí thức, sinh viên thì sao? Họ bị cướp gần sạch hết. Họ bị cướp từ lý tưởng, lòng can đảm, đến sự thật về lịch sử. Vì muốn sống yên thân, họ không còn sức lực để thay đổi, nói lên quan điểm chính kiến gì giữa một xã hội lúc nào cũng đầy ắp những điều bất định từ luật pháp, an ninh đến môi trường sống.

Với KN, chỉ là một đứa sinh viên quá nghèo lúc bấy giờ, ra đường ngồi xe ôm chỉ có mấy trăm ngàn đồng tiền VN mà ngoại cũng phải dặn cất giấu cho thật kỹ bên trong túi áo. Ai xa lạ tỏ vẻ tốt bụng nhắc nhở thì cũng phải dè chừng mất đồ vì những kẻ tưởng như tốt bụng đó cũng có thể chính là kẻ giàn trận để cướp.

KN vô cùng hạnh phúc được vui buồn, khóc cùng những kẻ khốn khổ. Nhưng lòng thấy đau khổ, chán nản, vì không thể phân biệt giữa thiện ác, sự thật và dối trá trong mọi nơi, mọi lúc trên chính mảnh đất của quê hương mình.

15 năm trôi qua, nước VN có gì thay đổi chăng? Bây giờ  không còn là một thời đại mà mọi thông tin có thể bị bưng bít như xưa. Thật khó tin VN đã thay đổi tốt hơn nếu không nói là tình trạng quyền con người chỉ trở nên thêm tồi tệ. Theo báo cáo của Amnesty International năm 2019 (https://www.amnesty.org/en/documents/asa41/0303/2019/en/), VN có đến 128 tù nhân lương tâm với số năm đã kết án tù tổng cộng là 935 năm. Một đất nước mà sợ tiếng nói của người dân, sợ sự thật, thì sẽ đưa vận mệnh đất nước về đâu trong thế kỷ mới này? Có chăng chỉ là bóng tối dành cho sự dữ và những kẻ cướp.

Nếu các bạn trẻ trí thức tại hải ngoại, yêu chuộng tự do, nhân bản, sự thật, sẽ chẳng bao giờ cống hiến sức lực tiếp tay cho những kẻ cướp bao giờ.

Vâng, VN thật đẹp! Những bờ biển thơ mộng, những cánh đồng xanh bát ngát, những rặng núi hùng vĩ, cũng còn những con người tử tế và tình người… Nhưng tất cả đang từ từ chìm vào bóng tối. Nếu có yêu VN như anh NTT chia sẻ, thì các bạn trẻ hãy mạnh dạn dấn thân hành động vì một VN tự do, dân chủ, nhân quyền đích thực hơn là tiếp tay với chế độ phi nhân quay lưng với chính đồng bào mình.

Vâng, ngày 30 tháng 4 nhắc nhở KN về tình yêu đất nước, tình đồng bào. Những anh em còn đang sống trong sự kềm kẹp, tự do mà mất tự do, sống mà như đã chết dưới một chế độ độc đảng. Ngày 30 tháng Tư nhắc nhở tuổi trẻ VN khắp nơi, hãy sống với lý tưởng cho tha nhân và đất nước, không hận thù nhưng nhận biết đâu là sự thật và tự do đích thực.

Trần Kiều Ngọc

19/4/20

Adelaide, Úc châu.