05/06/2020 | 3

Phân biệt chủng tộc trong cộng đồng châu Á (Khuyen Nguyen)

Phân biệt chủng tộc trong cộng đồng châu Á  (Khuyen Nguyen)

(VietnamNet)

Khi tin tức được làm sáng tỏ sau vụ giết của George Floyd ở Minneapolis và các cuộc biểu tình diễn ra trên khắp nước Mỹ, tôi đã tự hỏi mình là một người Mỹ gốc Việt, “trở thành đồng minh của người da đen có ý nghĩa gì?” Bởi vì ngoài việc chủ động với phong trào BlackLivesMatter, tôi cảm thấy không đầy đủ nếu không giải quyết các tình cảm chống người da đen trong cộng đồng của tôi.

Khi tôi nhìn thấy Tou Thao, một cảnh sát ở thành phố Minneapolis, nhìn Chauvin khi anh ấy quỳ xuống trên cổ ông Floyd, tôi nhận ra rằng đây là một khoảnh khắc quan trọng để người người Châu Á chúng ta giải quyết những bì kỵ đối với người da đen. Quyết định của chúng ta bỏ qua sự này đã – và sẽ tiếp tục – trả giá bằng mạng sống vô tội nếu chúng ta chọn trị vì trong bóng tối của những niềm tin lạc hậu này.

Bây giờ, tất nhiên, tôi không nói rằng tất cả người Châu Á đều chống lại người da đen nhưng đây là một bước quan trọng để chúng ta thừa nhận và cải cách các hành vi hiện đang góp phần vào sự bất công chống lại cộng đồng da đen – vì một trong những nguồn gốc là của lịch sử của Hoa Kỳ.

Cuối những 1800 ở Mỹ, chúng ta thấy rằng những người nhập cư Châu Á, đặc biệt là người Trung Quốc, đã gặp phải bài ngoại – thông qua Chinese Exclusion Act. Nhiều thập kỷ sau đó, những người nhập cư Nhật Bản phải đối mặt với sự bất lực của Executive Order 9066–giam hàng ngàn người Nhật vào các trại tập trung. Nhưng sau Thế chiến thứ hai, các mối quan hệ quyền lực của chúng ta ở Mỹ đã thay đổi khi các chính trị gia đã sử dụng “​​thiểu số mẫu” để kìm các áp bức xã hội đen, sử dụng người Gốc Á Châu  làm bằng chứng về quyền lực và cơ hội bình đẳng cho người da màu. Điều này kéo dài đến thời hiện đại và giải thích tại sao những cụm từ như, “nếu chúng ta có thể thành công, tại sao họ không có thể” thường dùng khi nói về người da đen. 

Đây chính xác là những gì nhà sử học Ellen Wu nói trong cuốn sách của cô ấy: “​​thiểu số mẫu”. Các chính trị gia đã sử dụng hình ảnh của những người Mỹ gốc Nhật thành công sau khi họ sụp đổ trong Thế chiến thứ hai để ngăn chặn sự phản đối dân sự và duy trì uy quyền trắng. Mục đích là để tạo ra một quan niệm rằng sự phụ thuộc vào hệ thống của Mỹ có nghĩa là sẽ có hậu thế – trong khi đó phủ nhận sự áp bức cư ngụ của người da đen–từ việc không công bằng trong hệ thống trường học, sự tàn bạo của cảnh sát, và hệ thống tư pháp chống lại da đen. Mặc dù làm việc chăm chỉ, cứng rắn trong hệ thống của Mỹ có những ưu điểm của nó, nhưng đó không phải là giải pháp để giải quyết một dân số đã bị sai lầm kể từ khi có nô lệ.

Khi chúng ta chấp nhận mô hình American Dream của người Mỹ này, chúng ta vô tình chấp nhận một hệ thống bỏ bê phân biệt chủng tộc trong quá khứ và hiện tại. Có lẽ, điều này giải thích lý tại sao tôi thấy sự nhẫn tâm trong cộng đồng của mình khi một số trong cộng đồng chúng ta không quan tâm về người da đen. Nhưng đây là những gì mà những người tạo ra hệ thống mô hình của muốn: phân cực giữa các nhóm thiểu số. Khi chúng ta bắt đầu xa cách với tư tưởng là chúng ta tốt hơn tổ thộc khác, thì chúng ta làm mất thương tâm. “Người da đen không thể mua nhà ở khu gia trắng” trở thành những “kệ họ”; “Các trường nghèo của học sinh da đen” trở thành “chuyện của họ”. Làm thế nào chúng ta có thể tận hưởng cuộc sống người da đến đã đưa vào xã hội của chúng ta (ví dụ: Hành Vi Nhập Cư Năm 1965–Martin Luther King đã khuyến khích tổng thống Lyndon B. Johnson, quyền công dân, âm nhạc) mà bỏ qua những nguy hiểm đe dọa họ? Khi chúng ta  cam kết trung thành với quốc kỳ của Hoa Kỳ, chúng ta cam kết dưới một danh tính và dưới tiêu điểm này, chúng ta chắc chắn sẽ kết nối với nhau. Vì vậy, khi có sự bất công ở Minneapolis, sẽ có sự bất công ở khắp mọi nơi. Chính trong mối liên hệ này, chúng ta phải chịu trách nhiệm khi một người đồng bào Mỹ đang năn nỉ, “tôi không thở được”- chịu trách nhiệm đòi hỏi công lý, chịu trách nhiệm hỗ trợ phong trào “Cuộc sống cho người da đen” (BLM).

Bi kịch của ông Floyd phải khiến chúng ta thay đổi cách thức để cộng đồng của chúng ta chống lại sự đen tối. Điều này bắt đầu bằng cách giải quyết niềm tin của những người của chúng ta; Lớn lên, tôi nghe thấy những cụm từ làm mất uy tín của người da đen như là, “xem chúng là mối đe dọa”. Mặt vì chúng ta nghĩ là mấy câu này không quan trọng, nó góp phần với kỳ thị mà đã làm cho trăm người da đen chết.

Vào mùa hè năm thứ nhất ở trường trung học, tôi có cơ hội tham gia SMASH Stanford, nơi cho tôi học lập trình mã hóa với các học sinh chủ yếu là người da đen và tây ban nha. Một cuộc gặp gỡ đặc biệt ranh tôi trong suốt những năm về hậu quả của việc không giải quyết các định kiến ​​phân biệt chủng tộc.

Khi tôi đi dọc theo hành lang ở Stanford với bạn S .– viết tắt cho sự bảo vệ riêng tư – một nhóm phụ nữ châu Á đi tới tôi để hỏi chỉ đường vào phòng tắm. Tôi đề nghị tôi sẽ đưa họ đi bộ thay vì giải thích bằng lời nhưng họ nhẹ nhàng từ chối. Khi tôi đang đi trên những viên gặt khắc những năm tốt nghiệp – năm ‘96, ‘97, ‘98, v.v. – S. quay sang tôi và nói với giọng đùa giỡn, “có lẽ họ nghĩ rằng tôi sẽ bắt cóc bạn. Vì thấy đó, tôi là một người da đen cao to và bạn là một người á châu nhỏ đi với tôi.”

Tôi đã bị ấn tượng bởi tuyên bố này – rằng nó đại diện cho một thế giới khủng khiếp; nơi xem là nguy hiểm khi thấy hai người bạn da màu đối diện nhau đang đi bộ và nói nói với nhau những chủ đề linh tinh như bài khó hiểu, và thanh sô cô la tại Phòng ăn Wilbur.

Các bản khắc ‘99, ‘00, ‘01 qua dưới chân tôi khi tôi đi qua hành lang.

Nhìn xuống những năm sắp tới, tôi tự hỏi: “những chữ số nào phải đạt được trước khi nước Mỹ từ bỏ định kiến và S. có thể đi bộ vào năm nào mà không có ánh mắt phán xét vì màu da của anh ấy đã khắc sâu một khuynh hướng lạc hậu trước khi người ta biết đến sự hài hước và lòng trắc ẩn của anh ấy.”

Thay đổi là rất cần thiết.

Và một phần của sự thay đổi này có thể đến từ các hợp chất của chính ngôi nhà của chúng ta. Cho đến khi chúng ta giải quyết niềm tin phân biệt chủng tộc của những người thân yêu của mình, S. và những người da đen khác sẽ ở trong nguy cơ. Sự thụ động là sự hủy hoại; chúng ta thấy điều đó với Tou Thao và ba sĩ quan khác khi họ đứng yên trong 8 phút nổi loạn. Một bài viết rất cần thiết cho những cuộc trò chuyện này là của Kim Tran, một nhà hoạt động về chủng tộc, giới tính và chính trị, “Cách 6 Người Mỹ gốc Á có thể giải quyết vấn đề phân biệt chủng tộc chống người da đen trong gia đình của họ”. Những cuộc đối đầu này của người không tầm thường; lời nói của chúng ta dẫn đến hành động, và thông qua hành động, chúng ta có thể thay đổi thế giới.

Ngoài sự phân biệt chủng tộc trắng trợn, thói quen của chúng ta là người Mỹ gốc Á có thể duy trì việc chống lại màu đen theo những cách khác. Michelle Kim gần đây đã phát hành một bài viết về “30+ cách người châu Á duy trì sự phân biệt chủng tộc chống người da đen hàng ngày,” mà tôi mong mọi người ghé thăm để nhận thức về cách chúng ta có thể vô tình hoặc cố tình phân biệt chủng tộc. Hãy xem các sản phẩm làm sáng da, nó có thể tác động đến cách chúng ta nhìn thấy màu sắc không? Hoặc ủng hộ cách tiếp cận mù-màu thông qua đấu tranh Anti-Affirmative-Action? Đây là những câu hỏi chúng ta nên tự hỏi mình.

Và đối với những người đã ủng hộ phong trào BLM, hãy thử thách bản thân chúng ta để xác định lại những niềm tin lạc hậu của người thân. Trên Facebook, Instagram, Twitter một số người đang quảng cáo về việc “không liên lạc với những người không tin vào BLM”- bỏ qua bạn bè và hoặc người thân vì họ không có cùng niềm tin – nhưng điều này phủ nhận khả năng thay đổi của mọi người tại vì nó nghĩ rằng họ sẽ không bao giờ thay cách nghĩ. 

Tôi từ chối chấp nhận điều này.

Tôi tin rằng sự thay đổi đến khi chúng ta giải quyết nơi gây tranh cãi nhất ở Mỹ. Và khi mọi người giải quyết những lời nói xấu chống đen mà chúng ta sử dụng bằng ngôn ngữ mẹ đẻ của mình, đảo ngược định kiến ​​rằng người da đen là nguy hiểm, cuối cùng nước Mỹ có thể bắt đầu nâng đỡ một dân số đã liên tục bị giết. Chúng ta từ lâu đã bị mắc kẹt với khái niệm rằng sự im lặng là sự cứu rỗi của chúng ta trong bối cảnh những vấn đề “đen trắng này”. Chúng ta cứ nghĩ là việc này không phải là của chúng ta. Nhưng khi gia đình chúng ta di cư để thưởng thức sự hay ho của đất nước này thì hậu thể chúng ta cũng phải thừa hưởng một lịch sử phân biệt chủng tộc vậy; với điều đó, chúng ta buộc phải tham gia.

Im lặng không thể được 

Tôi kêu gọi mọi người tham gia vào phong trào này cho dù đó là phản đối biểu tình, quyên góp tiền – thậm chí chỉ học hỏi về lịch sự của người da đen; Tôi liệt kê một số liên kết để tham gia dưới đây.

Đây không phải là về chúng ta. Đây không phải là “chuyện của họ, họ lo.” Đây là về một nước Mỹ.

Và nếu có cái gì sâu sắc hơn là người Mỹ, thì đó là chúng ta tin vào một cuộc sống, tự do, và sự theo đuổi hạnh phúc của mỗi người.

Cuộc sống của người da đen không có ba thứ đó.

Ký ức khi tôi đi qua hành lang ở Stanford với dòng thời gian khắc dưới chân tôi thường quay trở lại khi tôi viết cái bài báo này.

Có thể năm ‘20 cuối cùng sẽ là một năm cho sự thay đổi của người da đen không?

Tôi chắc chắn là vậy.

———————

Links to Help Support BLM:

  • Hướng dẫn rất hữu ích liên kết bạn với các trang web quyên góp khác nhau, kiến ​​nghị, tài nguyên phản đối:

https://blacklivesmatters.carrd.co/

  • Một bài viết giải thích tại sao bạo loạn đang xảy ra:

https://www.theatlantic.com/culture/archive/2020/06/riots-are-american-way-george-floyd-protests/612466/

 

Bibliography:

  1. “Explore.” Home | Densho Encyclopedia, https://encyclopedia.densho.org/categories/ 
  2. Chow, Kat. “’Model Minority’ Myth Again Used As A Racial Wedge Between Asians And Blacks.” NPR, NPR, 19 Apr. 2017, www.npr.org/sections/codeswitch/2017/04/19/524571669/model-minority-myth-again-used-as-a-racial-wedge-between-asians-and-blacks.
  3. Wu, Ellen D. Color of Success – Asian Americans and the Origins of the Model Minority. Princeton University Press, 2015.
  4. Kozol, Jonathan. The Shame of the Nation: the Restoration of Apartheid Schooling in America. Broadway Paperbacks, 2006.
  5. Kim, Michelle. “30 Ways Asians Perpetuate Anti-Black Racism Everyday.” Medium, Awaken Blog, 1 June 2020, https://medium.com/awaken-blog/30-ways-asians-perpetuate-anti-black-racism-everyday-32886c9b3075
  6. “Asian Americans and the Legacy of Antiblackness.” In Defense of Affirmative Action A Guide for Asian American Students, https://blogs.brown.edu/ethn-1650b-s01-2018-fall/asian-americans-and-the-legacy-of-antiblackness/

 

(Bài viết do tác giả gửi đến SBTN)