29/08/2023 | 80

Ở VIỆT NAM CÓ QUYỀN CON NGƯỜI KHÔNG ?

Ở VIỆT NAM CÓ QUYỀN CON NGƯỜI KHÔNG ?

Phạm Trần

Việt Nam cãi lý rằng “quyên con người không thể cao hơn chủ quyền”, nhưng lợi dụng “chủ quyền” để đàn áp dân chủ và xây dựng chế độ độc tài một đảng cầm quyền là chống lại quyền làm người của công dân.

Bằng chứng đảng và nhà nước CSVN đã và đang vị phạm nghiêm trọng quyền làm chủ đất nước của công dân được tập trung trong các lĩnh vực:

Thứ nhất, dân không được ứng cử và bầu cử tự do. Quyền chọn ứng cử viên thuộc về Mặt trận Tổ quốc nên mới có câu “đảng cử dân bầu”. Cử tri là những “người máy” làm theo ý muốn của  Măt trận Tổ quốc, tổ chức ngoại vi của đảng.

Thứ hai, ứng cử viên là “đảng viên” hay người được đảng chọn.

Thứ ba, dân không được lập đảng chính trị đối lập với đảng cầm quyền CSVN.

Thứ bốn, dân không dược phép ra báo để cạnh tranh với báo chí và truyền thông nhà nước.

Vậy mà Hiến pháp 2013 vẫn trâng tráo quy định trong Điều 25  rằng : “Công dân có quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí, tiếp cận thông tin, hội họp, lập hội, biểu tình. Việc thực hiện các quyền này do pháp luật quy định.”

Đảng cầm quyền Cộng sản còn tự cho mình quyền lựa chọn thể chế chính trị khi tuyên bố: “Đảng Cộng sản Việt Nam là Đảng cầm quyền, lãnh đạo Nhà nước và xã hội.”, : “Đảng lấy chủ nghĩa Mác – Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng, kim chỉ nam cho hành động, lấy tập trung dân chủ làm nguyên tắc tổ chức cơ bản.” (theo Cương lĩnh xây dựng đất nước trong thời kỳ quá độ lên chủ nghĩa xã hội (Bổ sung, phát triển năm 2011)

Từ Cương lĩnh này, Quốc hội “bù nhìn” của đảng CSVN đã viết trong Điều 4 Hiến pháp năm 2013 rằng:”Đảng Cộng sản Việt Nam – Đội tiên phong của giai cấp công nhân, đồng thời là đội tiên phong của Nhân dân lao động và của dân tộc Việt Nam, đại biểu trung thành lợi ích của giai cấp công nhân, nhân dân lao động và của cả dân tộc, lấy chủ nghĩa Mác – Lênin và tư tưởng Hồ Chí Minh làm nền tảng tư tưởng, là lực lượng lãnh đạo Nhà nước và xã hội.”

Như vậy rõ ràng đảng đã “tự biên”, “tự diễn” và “tự khoác” cho mình chiếc áo lãnh đạo không ai trao cho và không do dân bầu. Do đó, luận điệu cho rằng “đảng lãnh đạo không chỉ “chính danh mà còn là chính đáng” là đánh tráo lịch sử, cố tình đổi trắng thay đen.

Biến cố những người Cộng sản, khi ấy gọi là Việt Minh,   “cướp chính quyền hợp pháp Trần Trọng Kim bằng bạo lực ngày 19/08/1945” đã chứng minh quyền lãnh đạo đất nước của đảng CSVN là “không chính danh” mà cũng chẳng “chính đáng”.

GÂY RA CHIẾN TRANH

Từ hành động “bất hợp pháp” này, đảng của ông Hồ đã gây ra 30 năm chiến tranh “huynh đệ tương tàn”, làm thiệt mạng cho ít nhất 4 triệu người Việt Nam trong 2 cuộc chiến được gọi là “chống Pháp giành độc lập” và “chông Mỹ cứu nước”.

Rất tiếc cả hai cuộc chiến đã không đem lại cơm no, áo ấm và hạnh phúc cho dân mà còn làm kiệt quệ đất nước và chia rẽ dân tộc. Nhân dân không có tự do, mất dân chủ và lâm vào đói nghèo, lạc hậu khiến cho trên 1 triệu người phải bỏ nước chạy ra nước ngoài tìm tự do trong 2 năm 1978-1979.

Tuy nhiên, hành trình tìm tự do của người Việt đã phải trả một giá qúa đắt.

Cao ủy Liên Hợp Quốc về người tị nạn ước tính có từ 200.000  đến 400.000 thuyền nhân chết trên biển do mọi nguyên nhân (bệnh tật, tai nạn, bão tố, gặp hải tặc…)[33] Những ước tính khác cho rằng có từ 10 đến 70 phần trăm thuyền nhân chết trên biển do mọi nguyên nhân.” (theo Bách khoa Toàn thư mở)

Nhưng dù phải gian nan, người Việt vẫn bỏ trốn Cộng sản, bởi vì nếu không vì chế độ độc tài, hà khắc, đời sống khó khăn thì không có vấn đề người Việt phải sống lưu vong ở nước ngoài.

Bằng chứng là sau khi đã nắm quyền cai trị cả nước từ sau cuộc đánh chiếm Việt Nam Cộng hòa năm 1975, đảng CSVN đã đàn áp dân chủ, hạn chế các quyền tự do và cướp đi những quyền làm người căn bản của dân.

Thêm vào đó, tất cả mọi tổ chức chính trị, xã hội phải là của đảng hoặc các tổ chức ngoại vi do đảng lãnh đạo, tiêu biểu như Mặt trận Tổ quốc, Liên hiệp Phụ nữ Việt Nam, Liên hiệp các Tổ chức Văn học Nghệ thuật Việt Nam và Đoàn Thanh niên Cộng sản Hồ Chí Minh.

Thậm chí Thiếu nhi cũng có tổ chức “Thiếu nhi Việt Nam”, đứng đầu bởi Hội đồng Đội Trung ương.

Như vậy chỗ nào cũng có bàn tay nhà nước thao túng, mặc dù Điều 14 của Hến pháp đã viết: “ 1. Ở nước Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam, các quyền con người, quyền công dân về chính trị, dân sự, kinh tế, văn hóa, xã hội được công nhận, tôn trọng, bảo vệ, bảo đảm theo Hiến pháp và pháp luật.

  1. 2. Quyền con người, quyền công dân chỉ có thể bị hạn chế theo quy định của luật trong trường hợp cần thiết vì lý do quốc phòng, an ninh quốc gia, trật tự, an toàn xã hội, đạo đức xã hội, sức khỏe của cộng đồng.

    SỢ TRUNG QUÔC

    Tuy nhiên, nhà nước CSVN đã vịn vào “lý do quốc phòng, an ninh quốc gia” để đàn áp các cuộc biểu tình ôn hòa chống Trung Quốc đã đàn áp ngư dân Việt Nam và  lấn chiếm Biển Đông. Nhà nước cũng lạm dụng quyền cai trị để chống dân trong các cuộc biểu tình đòi công bằng, chống cưỡng chế đất đai.

    Những vụ đàn áp đàn dân biểu tình chống  Trung Quốc (TQ) đã diễn ra :

-Năm 2007 biểu tình ở Sài Gòn phản đối TQ thành lập Thành phố Tam Sa ở Biển Đông gồm Hoàng Sa, Trung Sa và Trường Sa (Trung Quốc gọi là Nam Sa)

-Năm 2014 các cuộc biểu tình đã diễn ra cả ở 3 miền Bắc-Trung- Nam phản đối Trung Quốc đặt giàn khoan thăm dò dầu khí Hải Dương (HD) 981 vào sâu trong thềm lục địa và vùng đặc quyền kinh tế 200 Hải lý của Việt Nam

– Năm 2016, dân xuống đường chống Formosa Hà Tĩnh, có đầu tư hỗn hợp Đài Loan-Trung Quốc đã  thải chất độc ở miền Trung làm chết hàng nghìn tấn  hải sản và làm ô nhiễm môi trường dọc theo 4 Tỉnh Hà Tĩnh, Quảng Bình, Quảng Trị và Huế-Thừa Thiên.

Các vụ đàn áp dân chống cưỡng chế đất đai nổi tiếng đã sẩy ra :

-Năm 2009  đối với gia đình ông Đoàn Văn Vươn tại Cống Rộc, xã Vinh Quang (Tiên Lãng) Hải Phòng.

 

-Năm 2012 dân Văng Giang, Hưng Yên nổi lên chống chiếm đất canh tác để mở mang khu kỹ nghệ Ecopark.

-Năm 2013 xẩy ra vụ dân chống lấy đất canh tác tại Thôn Hoành, xã Đồng Tâm để giao cho Bộ Quốc phòng làm sân bay. Cụ Lê Đình Kình, người lãnh đạo cuộc tranh đấu đã bị Công an bắn chết trong đêm tối ngày 09/01/2020.

Ngoài ra còn phải kể đến vụ Chính quyền Huế đã đàn áp và cướp đất của Đan viện Thiên An, một dòng tu Công giáo tại Đồi Thiên An, ngoại vi Thành phố Huế.

Thông cáo do Đan viện này phát đi vào cuối tháng 6/2017 cáo buộc chính quyền tỉnh Thừa Thiên Huế “huy động công an, thuê côn đồ phá hủy thánh giá, đánh đập, thóa mạ các đan sĩ”.

Với những chứng cứ nêu trên, rõ ràng quyền “làm chủ đất nước” của người Việt Nam đã bị đảng cướp mất. -/-

Phạm Trần

(08/023)

11 Tháng 8 2023

(LLCT) –

Phương châm của Việt Nam trong 30 năm thực hiện Tuyên bố cũng như các điều ước quốc tế về nhân quyền là: “Tôn trọng và hiểu biết. Đối thoại và hợp tác. Tất cả các quyền con người cho tất cả mọi người.

— Thông qua việc thực hiện Tuyên bố này và các điều ước quốc tế khác về nhân quyền, Việt Nam đã đúc kết một số kinh nghiệm về thúc đẩy, bảo vệ quyền con người:

Thứ nhất, tôn trọng, bảo vệ, thực hiện, thúc đẩy các định hướng chính của quyền con người. Đó là mối quan hệ đúng đắn giữa dân chủ, phát triển và nhân quyền, xóa đói giảm nghèo bền vững, phát triển bao trùm để không bỏ lại ai ở phía sau, theo phương châm: Tôn trọng và hiểu biết, đối thoại và hợp tác nhằm bảo đảm tất cả các quyền con người cho tất cả mọi người.

Thứ hai, đa dạng hóa các cơ chế để bảo đảm công bằng, bình đẳng về quyền con người, nhất là quyền của các nhóm yếu thế, gồm: (a) Cơ chế mang tính nhà nước: nghị viện, hội đồng địa phương, các cơ quan hành pháp và tư pháp; (b) Cơ chế  mang tính xã hội: Các tổ chức chính trị – xã hội, xã hội – nghề nghiệp,… (c) Cơ chế thông qua gia đình và các thiết chế tự quản (hương ước, luật tục,…) để bảo đảm nhân quyền trong đời sống hằng ngày;…

Thứ ba, đề cao chủ nghĩa đa phương, tôn trọng luật pháp quốc tế, Hiến chương Liên hợp quốc và tôn trọng, hiểu biết những đặc thù riêng của nhau để giải quyết những vấn đề toàn cầu nhằm thúc đẩy, bảo vệ quyền con người. Trong quá trình đó, cần tăng cường thực hiện phương thức trong đối thoại có đấu tranh để nâng cao sự hiểu biết lẫn nhau, từng bước thu hẹp bất đồng và những sự hiểu biết khác nhau giữa Việt Nam với các đối tác quốc tế trong vấn đề dân chủ, nhân quyền; và ngăn chặn một cách hiệu quả các hoạt động lợi dụng dân chủ, nhân quyền để can thiệp vào công việc nội bộ của mỗi nước thành viên.