Nhạc Xuân

Nhạc Xuân

Nhân dịp xuân về, xin gửi đến quí vị một chương trình đặc biệt nói về những ca khúc xuân bất hủ, với hy vọng sẽ mang đến cho quí vị một không gian xuân trọn vẹn màu sắc, cảm xúc trong hương vị ngày Tết nơi xứ người, nhưng cũng là quê hương thứ hai của người Việt tỵ nạn chúng ta.

Hình ảnh nụ hoa đào chớm nở, hoa mai đâm chồi hay những cành quất trĩu quả trên khắp nẻo đường, báo hiệu một không khí xuân đang về phơi phới. Nói về nhạc phẩm Xuân Đã Về của nhạc sĩ Minh Kỳ, chỉ cần nghe tên ca khúc thôi cũng đã thấy không khí mùa xuân tràn về trong từng ngôi nhà, góc phố. Xuân Ðã Về là một trong những ca khúc nổi tiếng nhất về mùa xuân, không chỉ được trình bày bởi nhiều ca sĩ, mà ai cũng có thể hát ca khúc này, để cảm nhận không khí xuân tươi mới và rộn ràng, từng ánh mắt, nụ cười của đàn em nhỏ, màu sắc của muôn loài hoa xuân, tiếng hót ríu rít của đàn chim non, tất cả cảnh sắc đó đều tụ hội trong những ngày xuân tươi thắm.

Ngoài tài sáng tác nhạc, Nguyễn Văn Đông còn hát và sử dụng được nhiều nhạc cụ như kèn, trống, mandoline và guitare Hawaii. Năm 1957, Nguyễn Văn Đông đi tu nghiệp khóa “Chỉ huy và Tham mưu” tại Hawaii. Trên bãi biển thơ mộng, tiếng đàn Hawaii của chàng Trung úy tài hoa 25 tuổi đã làm say mê Gina, một thiếu nữ bản xứ lai Pháp. Nhưng cuộc tình ấy phải đành phải tạm chấm dứt khi mãn khóa tu nghiệp, trở về nước. Thời đó, tức là cách nay nửa thế kỷ, kết hôn với người ngoại quốc là điều khó khăn lắm, vì thế trong lòng chỉ còn biết tiếc nhớ. Một buổi chiều Xuân năm sau đó, khi nỗi nhớ chất ngất, chàng nhạc sĩ viết nên bài Nhớ Một Chiều Xuân. Câu hát “Người yêu dấu bên bờ thành Vienne” đã làm nhiều người thắc mắc, không hiểu tại sao lại có thành Vienne ở đó và được tác giả Nguyễn Văn Đông giải thích là, hình ảnh của Gina trong tâm tưởng ông đã gắn liền với nhạc bản “A beautiful Vienna” mà ông đàn nhiều lần cho Gina nghe vì nàng thích bài này.

Xuất thân từ một gia đình mà anh chị em đều sống với nền cổ ca Huế, nhạc sĩ Châu Kỳ có một số vốn âm nhạc cổ thật phong phú của miền Trung. Để viết ra được những khúc ca lay động lòng người ấy là cả một vốn liếng âm nhạc đồ sộ. Trong gia tài hơn 200 ca khúc ông để lại, gần như tất cả đều là những bản “thất tình ca”. Những Giọt Lệ Đài Trang, Con Đường Xưa Em Đi, Đừng Nói Xa Nhau, Xin Làm Người Tình Cô Đơn… đều là lời chia biệt cho những cuộc tình đẹp nhưng nhiều ngang trái. Ngay cả như bài hát về xuân như bài Đón Xuân Này Tôi Nhớ Xuân Xưa cũng mang một âm hưởng buồn man mát. Khiến cho mỗi lần gần đến Tết, người nghe nhạc phẩm này phải chạnh lòng, nhớ lại những mùa xuân tuổi thơ, đón xuân cùng với gia đình cùng với người yêu, và nhất là đối với người Việt tại hải ngoại càng xao xuyến bâng khuâng hơn khi mỗi mùa xuân đến.

Đông qua, xuân đến khi cây lá đâm chồi nảy lộc, từng đợt gió heo may chợt đến chợt đi thì điệp khúc mừng xuân cũng vang lên trên từng góc phố, thôn xóm, điểm tô cho mùa xuân thêm phần khởi sắc. Mùa xuân là nguồn cảm hứng bất tận của các nhạc sĩ. Mỗi người cảm nhận một cách khác nhau. Từ màu nắng xuân lung linh trên ánh mắt người đến hương xuân tỏa lan khắp mọi miền đất nước. Có lẽ không có người nhạc sĩ nào không mong muốn tự mình dệt nên một giai điệu mùa xuân thật đẹp, như không gian trong bài Ðiệp Khúc Mùa Xuân của nhạc sĩ Quốc Dũng đã sáng tác vào năm 1970. Hơn 40 năm trôi qua với biết bao thăng trầm, nhưng bài hát của anh vẫn như một điệp khúc quen thuộc vang lên rộn rã mỗi độ xuân về.

Theo lời tâm sự của nhạc sĩ Nguyễn Văn Ðông, vào năm 1956, đơn vị ông đóng quân ở Chiến khu Đồng Tháp Mười, được xem là mặt trận tiền tuyến nóng bỏng vào thời bấy giờ. Khi ấy, ông mang cấp bực Trung úy, mới 24 tuổi đời, còn bạch diện thư sinh. Tuy hồn vẫn còn xanh nhưng tâm tình đã nung trong lửa chín ở quân trường. Tiền đồn cuối năm, đêm 30 Tết, trời tối đen như mực, phút giao thừa lạnh lẽo hắt hiu, không bánh chưng xanh, không hương khói gia đình. Ông ngồi trên tháp canh quan sát qua đêm tối, chỉ thấy những bóng tháp canh mờ nhạt bao quanh khu yếu điểm như những mái nhà tranh, chập chờn dưới đóm sáng hỏa châu mà mơ màng về mái ấm gia đình đoàn tụ lúc xuân sang. Thay cho lời chúc Tết là tiếng kẻng đánh cầm canh và tiếng hô mật khẩu lên phiên gác. Vào đúng thời điểm giao thừa, ngọn đèn bão dưới chiến hào thắp sáng lên như đón chào năm mới thì cũng là lúc những tràng súng liên thanh nổ rền từ chốt tiền tiêu. Khi ấy vào buổi tinh mơ của trời đất giao hòa, vạn vật như hòa quyện, có hồn thiêng của sông núi, có khí phách của tiền nhân. Ông đã nghe tâm hồn nghệ sĩ của mình rộn lên những xúc cảm lạ thường, làm nảy lên những cung bậc đầu tiên của bài Phiên Gác Đêm Xuân.

Một mùa xuân nữa lại cận kề với bao ước mơ, hoài bão ấp ủ trong mỗi tâm hồn. Xin cảm ơn những nhạc sĩ đã mang đến cho đời những bài tình ca, những khúc nhạc xuân ấm áp tình người, tình đời, những giai điệu vượt thời gian xua tan nỗi âu lo phiền muộn của năm cũ để hướng tới một năm mới đầy ắp tình yêu thương. Những bài hát về mùa xuân tựa như những dòng chảy nhỏ ca lên khúc yêu thương về một mùa mới, về khoảnh khắc giao cảm mãnh liệt trong tâm hồn mỗi người Việt. Chúng tôi xin mượn lời chúc từ ca khúc Ly Rượu Mừng của nhạc sĩ Phạm Ðình Chương để gửi đến tất cả quí khán thính giả thân thương của đài truyền hình SBTN trước thềm năm mới.

Thúy Vi / SBTN

(979)

tags: