Home Giải Trí & Đời Sống Văn Nghệ Mùa Thu trong âm nhạc

Mùa Thu trong âm nhạc

Mùa Thu trong âm nhạc

Mùa thu vẫn là đề tài được bàn tán muôn thuở bởi những nhà văn, nhà thơ hay những nhạc sĩ trong kho tàng văn chương hay âm nhạc Việt Nam. Người ta ca tụng mùa thu, bối cảnh mùa thu được dàn dựng trong những tác phẩm của họ như những không gian lá vàng rơi hay những chia ly buồn bã. Từ khi có sự hiện hữu trái đất nầy trong vũ trụ mênh mông, mùa thu ra đi và trở lại biết bao nhiêu lần theo chu kỳ tuần hoàn của tạo hóa. Mùa thu, cái thời tiết lãng mạn trữ tình của thiên nhiên đã trở thành đề tài tuyệt diệu vô tận trong kho tàng văn chương nghệ thuật của nhân loại.

Trong bài ca tiền chiến của nhạc sĩ Đoàn Chuẩn – Từ Linh, đã để lại ấn tượng thật tuyệt vời của một mùa Thu Quyến Rũ.

Nhắc đến Thu, người ta nghĩ ngay đến sắc tơ vàng vương vương, và lá vàng rơi khi tình thu vừa khơi, nghe chừng như đây màu tê tái. Nhưng đâu chỉ có thế. Thu là màu tím chiếc áo ôm tim lẻ loi khóc anh chiều tiễn đưa, màu tím sầu thương của những chuỗi ngày vắng nhau tháng năm còn lướt mau biết bao giờ thấy nhau. Thu là màu hoa thạch thảo chết lịm mong chờ bởi trên cõi đời mộng trùng lai không dễ. Thu là sắc lông vũ hoàng hạc bay bay mãi bỏ trời mơ, là không gian thăm thẳm diệu vợi của đêm nguyệt cầm ta gọi em trong gió. Thu là màu xanh: xanh nuột nà trinh nguyên tà áo người mơ không đến bao giờ, xanh lơi lả lá thư nhuộm tình ân ái, xanh thơ ngây gót hài chênh vênh người em gái một sớm mai giữa chân trời lồng lộng.

Mùa thu là mùa của nỗi buồn, của chia tay, của những mối tình dang dở. Ở tuổi còn đi học, các nam sinh vẫn có những kỷ niệm đến đứng ngẩn ngơ ở cổng trường con gái như những cửa trường Gia Long, Nguyễn Bá Tòng, Sương Nguyệt Ánh hay Trưng Vương. Để rồi Em tan trường về, mưa bay mờ mờ, anh trao vội vàng chùm hoa mới nở. Người con gái như đóa hoa hồng, hoa pensé, hoa mimosa hay hoa phượng hồng như môi em. Một nụ hôn đầu ngất ngây để rồi nhung nhớ mãi mãi về sau. Mùa Hạ đến rồi mối tình chia ly vì lý do nào đó. Để rồi khi sang mùa thu, mùa tựu trường cô gái Trưng Vương nhìn lá vàng rơi ngoài đường Nguyễn Bỉnh Khiêm, theo gió heo may vi vu để nhớ đến người bạn trai xưa với nụ hôn đầu nồng nàn.

Hoài niệm cũ chẳng cách nào rũ bỏ hoàn toàn, chỉ là ru nó tạm ngủ yên. Rồi nó sẽ trở mình thức giấc vào lúc ta ít ngờ đến nhất, khi Thu nhuộm ố một vừng quan san, chợt gợi lên niềm hoài cổ hiu hiu buồn, lá rơi ngập trời hay rụng úa lòng ta. Nhớ nhung, lưu luyến, hối tiếc, ngậm ngùi, và ta mong ngóng, chờ đợi một điều gì đó thật mơ hồ. Dường như sau cái chát đặc của nỗi buồn se sắt vẫn đọng lại chút dư vị ngọt ngào kỳ dị. Dù hạnh phúc có ra đi nhưng tình ta còn đó, như ngàn năm ngàn năm sóng vỗ vẫn ôm một bờ cát mà thôi.Thu đi và để lại cho chúng ta những chia ly, những nuối tiếc sầu rơi, những ý nghĩ riêng tư man mác trong tâm hồn.

Ở Đông phương, sự cảm thông giữa thiên nhiên và con người thật sâu sắc. Mỗi mùa màng như một người bạn cũ cứ đến hẹn lại về. Mỗi lần thu tới, ta vẫn nghĩ rằng mùa thu năm nào của ta lại trở về thăm ta. Mùa thu vẫn luôn luôn là một cái gì đó xa xôi, kín đáo, bình dị và mênh mông, cho nên thu bao giờ cũng xưa. Có ai thổi cơm mà khói nhẹ mơ hồ đâu đây. Chưa có sương mù, cũng chưa hẳn là sương mờ, chỉ là đôi thoáng sương mơ mỏng manh như chiêm bao. Không biết có phải sương thu mới nhóm hay đó chỉ là sự huyền ảo của chính hồn ta?

Trong đầu thập niên 70, người ta không thể quên một bản nhac tình thu bất hủ của nhạc sĩ Phạm Duy, phổ từ thơ của một thi hào người Pháp. Bài “Mùa Thu Chết” đã ray rứt nói lên những thương nhớ khôn nguôi của một mùa thu tàn úa, của người tình vẫn mặn nồng chờ đợi sự trở lại của mùa thu yêu đương có nhau.

Chiều xưa có ngọn trúc đào. Mùa Thu lá rụng bay vào sân em. Những câu hát dịu dàng mong manh như những cánh hoa trúc đào, một làn gió khẽ đong đưa cành lá. Mùa hoa đến, lòng ta say trong sắc màu tươi đỏ, say trong mối duyên tình nồng thắm của yêu thương. Bài hát nhắc người ta nhớ đến những tháng năm nào xa lắm. Hoa trúc đào không nổi bật giữa vườn hoa sắc thắm đưa hương, nhưng hoa trúc đào làm lòng người ta chợt thấy bình yên. Hoa nở vào mùa Thu, dịu dàng theo cơn gió nhẹ. Gió lạnh đưa con tim về cõi mơ, lá rụng mềm đôi bàn chân bước. Tuổi nào còn ngây thơ, đôi mắt trong veo nhìn cuộc sống. Tình nồng e ấp trong vòm lá xanh. Vầng trăng lung linh 16 tròn vành, một cành hoa lê trắng tinh như màu áo. Tuổi nào chỉ dám ngắm nhìn từ xa, không dám chạm tay sợ làm rơi mất những tinh khôi một thuở.

Mùa Thu đẹp trong thi ca, mùa Thu đẹp trong lòng người lữ thứ. Có những con người xa quê đi đến những phương trời, vẫn nhớ về ngọn trúc đào và mùa Thu quê mẹ.

Thúy Vi / SBTN

(422)