Đà Lạt bị đe dọa xóa sổ giá trị lịch sử: sự dốt nát tận cùng của giới lãnh đạo (Hoa Nghi- Việt Nam Thời Báo)

Đà Lạt bị đe dọa xóa sổ giá trị lịch sử: sự dốt nát tận cùng của giới lãnh đạo (Hoa Nghi- Việt Nam Thời Báo)

VNTB – Đà Lạt sẽ trở thành một thành phố vô hồn, thực ra nên thế, không những rạp hát Hòa Bình, Dinh tỉnh trưởng, mà nên xóa bỏ nhà ga, dinh Bảo Đại,… Tất cả vì một Đà Lạt với những trung tâm thương mại hoành tráng, những tòa nhà chung cư với tên mang mác nước ngoài.

Đà Lạt không phải là mẫu đầu tiên trong tiến trình công nghiệp hóa, đô thị hóa,… trước đó Sapa, một mẫu đã được xử lý rất thành công.

Gs. Trần Hữu Dũng trong một chia sẻ trên trang điểm tin của mình đã phẫn nộ bày tỏ: Khi lãnh đạo là những người ngu dốt.

Lãnh đạo Lâm Đồng thực ra không hề ngu dốt, họ rất khôn ngoan khi lựa chọn Cty cổ phần Đại Quang Minh, một doanh nghiệp từng trấn giữ những khoản đất vàng tại Thủ Thiêm, nơi phát sinh dân oan và một loạt lãnh đạo phải ra hầu tòa vì bắt tay với doanh nghiệp trong “quy hoạch Thủ Thiêm”. Tức là khi chọn Đại Quang Minh, lãnh đạo Lâm Đồng đã lựa chọn một doanh nghiệp cáo già, thừa thãi kinh nghiệm trong xử lý bất động sản và ổn định chính sách bằng dòng tiền dồi dào của mình.

Lãnh đạo Lâm Đồng, với sự “tài tình” và quyết tâm chính trị lớn lao của mình, không chấp nhận sự rách nát của rạp hòa bình, không cần tính biểu tượng, cũng như việc trước đó, giới lãnh đạo tỉnh này từng bán đường sắt răng cưa Thụy Sĩ với giá phế liệu, để rồi về sau, phải vẽ ra một dự án phục hồi với mức hàng ngàn tỷ đồng.

Giới “tinh hoa” của tỉnh Lâm Đồng đang thực hiện trên tinh thần chỉ đạo của Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc về một “tiểu Paris của châu Á”. Nhưng rõ ràng, đó là một cách hiểu đầy nông cạn, bởi với đề án lần này, thì “tiểu Paris của châu Á” chỉ đơn thuần “điền vào chỗ trống” bằng cách gỡ bỏ những cái cũ kỹ đi (thay vì tôn tạo nó trở thành biểu tượng) trên mảnh đất vàng và đặt vào đó những “kế hoạch lợi nhuận” của doanh nghiệp. Ở Việt Nam không thiếu những thứ lố lăng và rác rưởi như vậy, tại Hà Nội, cạnh Hồ Gươm là tòa nhà Hàm Cá Mập, kiến trúc một thời của những chắp vá về tư duy đầy định hướng xã hội chủ nghĩa.

Chính vì vậy, nên “Một phần của lịch sử Đà Lạt” chẳng là thứ gì đáng giá trong mắt lãnh đạo tỉnh Lâm Đồng, bởi họ bị choáng ngợp hoặc buộc phải choáng ngợp về “quyết định có ý nghĩa rất lớn trong việc quy hoạch, chỉnh trang, thiết kế, đầu tư phát triển khu vực trung tâm của Tp. Đà Lạt” như cách ông Đoàn Văn Việt, Chủ tịch UBND tỉnh Lâm Đồng nhấn mạnh trong lễ công bố quyết định trong ngày 15.03.

Quyết định này mang tính “vĩ đại’ trong việc đe dọa xóa sổ cả ý nghĩa của tên gọi Đà Lạt mà ông Yersin từng đặt:  “DAT ALLIS LAETITUM ALLIIS TEMPERRIEM”, có nghĩa là, “cho người này niềm vui, cho người kia sự mát lành”. Nói cách khác, dàn lãnh đạo tỉnh (Lâm Đồng) đã và đang tích cực trong xóa bỏ các tàn tích của thực dân và phong kiến trên thành phố mộng mơ này, để hình thành những công trình mang đậm chất đặc trưng của những người cộng sản thời đại mới.

Nhiều người khẳng khái chỉ thẳng ra rằng, cái “quyết định” nêu trên chỉ là một trong nhiều mục tiêu mà tiến trình xóa sổ Đà Lạt, được tạo lập từ thời điểm mà những người Cộng sản dựng lá cờ chiến thắng trên mảnh đất cao nguyên này. Họ, bằng sự kiêu ngạo của mình, bằng sức mạnh “vật chất chi phối ý thức”, bằng ý chí chính trị chinh phục và cải tạo thiên nhiên, cải tạo tư sản đã “san núi, lấp biển, hạ cây” để biến những thứ “mộng mơ và sương mù” trở nên quang đãng với ít đèn điện, dàn nhà cao tầng,…

Nhà báo Mai Quốc Ấn than thở trong Facebook cá nhân: Một thời đại rực rỡ u buồn… Và những người như ông Ấn là không hiếm sau sự kiện ngày 15.03. Nhưng tiếng nói hay sự than thở, giận dữ hay cay đắng về sự kiện 15.03 lại là những người không có quyền lực, những người không được tham gia vào quy hoạch, những người chỉ có thể “kêu gào bảo tồn” trước sức mạnh của “đổi đất lấy hạ tầng”, hoặc trước sự ngu dốt vô biên của những con người “đổi nhiệm kỳ lấy quyền lợi”.

Khi Đà Lạt sương mù mất đi, những người con Đà Lạt căm phẫn, vì họ cho đó là tư duy hợm hĩnh, trọc phú của lãnh đạo. Họ cho rằng, những lãnh đạo của Đà Lạt hay tỉnh Lâm Đồng nói chung không phải là những người lớn lên và sống trên mảnh đất mộng mơ này, vì thế họ có thể thản nhiên tàn phá Đà Lạt như thế. Nhưng Đoàn Văn Việt, Chủ tịch UBND tỉnh Lâm Đồng lại là người gắn bó chặt chẽ với Đà Lạt, điều khiến “cảm xúc về Đà Lạt” hay cách nhìn Đà Lạt khác so với những người Đà Lạt khác là ông là một người Đà Lạt thuộc về chính trị. Và chính trị trong cơ chế hiện nay là bắt mọi thứ phải phục vụ lợi quyền của mình. Và Đà Lạt, một mô hình tòa nhà bê-tông có gắn điều hòa thiên nhiên đang trở thành hiện thực dưới cái tâm và tầm của những con người chính trị như thế.

Có lẽ chưa bao giờ, giới lãnh đạo tỉnh Lâm Đồng thực tâm hiểu rằng, họ không có quyền xóa bỏ văn hóa và lịch sử nhân danh sự hiện đại hóa. Trong khi chờ sự suy xét dựa trên áp lực của dư luận, nhiều người truyền tin đầy bi quan trong sự tuyệt vọng. Rằng, Đà Lạt đã và sẽ biến mất, nó sẽ không cưỡng lại được quy luật “bán đất hóa”, do vậy, họ kêu gọi nhau sắm sửa cho mình một máy ảnh thật tốt, gắn với 1 thẻ nhớ dung lượng thật lớn để đi từng góc phố, từng con dốc, mái nhà, và đồi,… ghi lại những hình ảnh mà chỉ nay mai thôi, tất cả sẽ trở thành ký ức.

Hoa Nghi

Nguồn: Việt Nam Thời Báo

(Bài viết thể hiện quan điểm riêng của tác giả)