29/04/2019 | 7

Bài thơ cho người con gái, bài hát cho những người tù! (Nam Lộc)

Bài thơ cho người con gái, bài hát cho những người tù! (Nam Lộc)

Ảnh: rfa

Nhân mùa Quốc Hận và trong nỗi xót xa, chúng tôi xin chia sẻ cùng quý vị bài thơ “Món Quà”, nói về thân phận người thiếu nữ, là con gái của một cán bộ Cộng Sản do cháu Hạnh Vy (tức Nancy Nguyễn) sáng tác và gởi tặng. Cùng nhạc phẩm “Hãy Thắp Cho Nhau Một Ngọn Đèn”, nhạc và lời của Nguyễn Đình Toàn. Bài hát diễn tả hoàn cảnh của những người tù trong các trại “cải tạo” của CSVN. (Nam Lộc)

Món Quà

Chiến tranh vừa tàn mẹ bồng con tựa cửa:

“Kháng chiến thành công! Con ơi! Độc lập rồi!

Mười mấy năm du kích! Mẹ trông ngày này thôi…

Trên đầu con là bầu trời thống nhất,

Dưới chân con, cả dải đất tự do!”

Niềm hạnh phúc ngời lên đôi mắt đỏ

Mẹ vui mừng khóc ướt cả má con…

Ba mươi tháng Tư con còn đỏ hỏn

Mắt nhắm nghiền trên tay mẹ ngủ ngoan

Con đâu biết lòng mẹ rất hân hoan

Quà của mẹ: tặng con đời Giải Phóng!

 

Hai mươi năm sau, con trăng tròn tuổi ngọc

Từ giã mẹ hiền sang xứ “lạ” làm dâu

Quà cưới con, những sáu nghìn đô! Có ít đâu!

Đủ để mẹ sửa căn nhà mình đã cũ…

Dáng mẹ gầy khuất sau bờ tre rũ

Và quê mình cũng mất dưới chân mây…

Mẹ ơi mẹ!

Qua đến tận bên đây

Con mới biết “chồng” con là nhà thổ!

Đoạ đày xác con!

Trăm đường nhục khổ!

Con giấu hết để mẹ được an lòng…

Hai mươi năm nữa là bốn mươi đợi mong

Con vẫn không về … dối mẹ … “nhà chồng khó…”

Chứ con về với thân xác đó,

Mẹ nhìn con sẽ khóc hết một đời!

Bốn mươi tuổi, đâu còn khách làng chơi

Để có tiền … con bán đi nội tạng

Lúc cha mất, mẹ nhớ không tiền mai táng?

Quà của con: tặng mẹ cha quả thận cuối cùng…

(Hạnh Vy)

—————————————-

Hãy Thắp Cho Nhau Một Ngọn Đèn 

(Nguyễn Đình Toàn):

I.

Hãy thắp cho anh một ngọn đèn

Dù mịt mùng xa xăm

Một ngọn đèn trong đêm mờ ám

Hãy thắp cho anh một ngọn đèn

Dù chẳng còn hơi ấm

Cho lạnh lùng thấm qua lòng anh

Hãy thắp cho anh một ngọn đèn

Một ngọn đèn trăm năm

Rồi thả đèn trôi trên dòng sông

Như tháng giêng trong đêm nguyệt rằm

Người thả đèn trôi sông

Cầu nguyện cho những ai trầm luân

Đêm quê hương

Đêm treo trên một cành ngang

Chôn nhau xong làm dấu nhớ chỗ ai nằm

Cơn mưa giông

Đêm qua đông trời lạnh lắm

Gió khắp bốn bể cây rừng

Núi run hình bóng

Mai rạng đông

Đến lượt ai đem chôn

Hãy thắp cho anh một ngọn đèn

Dù tình đời mong manh

Lòng chẳng còn trong mong gì nữa

Hãy thắp cho anh một ngọn đèn

Tình còn là tình nhắn

Chẳng còn đèn sẽ soi ngày không

Hãy thắp cho anh một ngọn đèn

Để một mình trong đêm

Anh tưởng nhìn ra em còn hơn

Hãy thắp cho anh một ngọn đèn

Một ngọn đèn tai biến

Một ngọn đèn tang tóc dửng dưng

 

II.

Cố thắp cho em một ngọn đèn

Bằng lửa sầu tim anh

Một ngọn đèn lênh đênh ngày tháng

Cố thắp cho em một ngọn đèn

Dù mệt nhoài trông ngóng

Để nhủ lòng gắn nuôi niềm tin

Cố thắp cho em một ngọn đèn

Một ngọn đèn đau thương

Đã nhạt nhòa hơn hơi tình duyên

Cố thắp cho em một ngọn đèn

Bằng nhọc nhằn cay đắng

Bằng hình hài rã trong trại giam

Ôi đêm đen

Đêm mang trăm niềm ai oán

Đêm chôn ta từng canh vắng

Đêm âm thầm

Đêm thê lương

Đêm không mong trời sẽ sáng

Đêm nghe xương rời rã buồn

Ngón tay bẽ đôi

Như ngày xanh

Gẫy từ em qua anh

Cố thắp cho em một ngọn đèn

Dù lửa tàn trong anh

Không còn đủ khêu thêm đèn sáng

Cố thắp cho em một ngọn đèn

Để dù trong tăm tối

Có mộng còn biết nơi tìm sang

Cố thắp cho em một ngọn đèn

Rồi thả hồn bay lên

Nơi hẹn hò không tên gặp em

Cố thắp cho em một ngọn đèn

Để dù trong xa vắng

Em còn được cháy trong lòng anh

Nam Lộc

 

Bài viết thể hiện quan điểm cá nhân của tác giả