Home Tin Tức Việt Nam Xin đừng nghi ngờ lòng tốt!

Xin đừng nghi ngờ lòng tốt!

Xin đừng nghi ngờ lòng tốt!

Những điều đó như cứ như thế sẽ “góp phần” làm mất dần những hành động đẹp vốn đã ngày càng ít đi. Cô giáo Phan Tuyết ở Bình Thuận đã thuật lại những chuyện về lối sống tiêu cực mà cô chứng kiến, những chuyện đời thường mà ai cũng có thể gặp phải.

Chiếc xe buýt dừng lại, người phụ nữ mang thai bụng khá to nặng nề bước lên. Người phụ xe quay xuống nói to: “Có ai nhường dùm cho chị ấy cái ghế ngồi đỡ đi”. Lời đề nghị bị rơi vào khoảng không trước những tiếng cười nói vô tâm. Thì bất ngờ, có thiếu niên tự đứng bật dậy đi đến bên chị phụ nữ nói: “Cô ngồi vào chỗ con cho khoẻ”. Mới nói dứt câu, đám bạn cười vang lên tiếng chọc ghẹo: “Nhầm địa chỉ rồi chúng mày ơi! Đó là bà bầu, thấy chưa thằng ngốc”. Nói rồi cả bọn cười ngặt nghẽo.

Lần khác, khi gặp vụ ngã xe trên đường, một anh thanh niên hối hả chạy lại giúp người bị nạn đi cấp cứu nhưng anh bị một số người chung quanh cản lại: “Đừng đụng vào cho rắc rối vào thân, đợi công an đến làm việc”. Nhưng anh không nghe, vẫn xốc người bị nạn lên và nhờ người khác chở đi. Thấy thế, có người buông tiếng chửi: “Đồ ngu, nói không nghe, thể nào cũng sáng mắt ra.”

Hay như chuyện cô giáo N.Tr – giáo viên một trường Tiểu học ở Phước Hội (Bình Thuận) gặp một em bé mồ côi sống nay đây mai đó vì không còn ai thân thích để nương tựa. Đồng cảm với hoàn cảnh của em , cô cùng chồng nhận em làm con nuôi, đưa về nhà ở. Thấy cô chăm sóc cậu bé chu đáo, một số người ác ý lời qua tiếng lại: “Không máu mủ ruột rà mà chăm sóc như con chắc có tình ý gì đó…”.

Trước sức ép của gia đình chồng, cô đành gởi đứa bé cho chị gái ở Phan Rang nuôi giúp. Một lần, cô nhận được điện thoại của con xin về thăm nhà. Vốn sợ thiên hạ lại bịa đặt, cô đã không đồng ý mà hẹn: “Hôm nào ba mẹ sẽ ra thăm con”. Cô không ngờ đó là lần cuối cùng được trò chuyện với nó. Có lẽ do đau buồn vì nghĩ mình bị bỏ rơi, tủi thân lại một lần nữa mất gia đình, nên cậu bé đã treo cổ tự vẫn.

Và còn nhiều, rất nhiều chuyện tương tự. Việc xấu hiện hữu khắp nơi đến độ cái xấu nhiều quá, dẫn đến con người mất niềm tin và luôn sống trong nghi ngờ, đối phó lẫn nhau.

Làm thế nào để nếp sống tốt, sống tử tế được nhân rộng, được tôn vinh, được mọi người đồng tình ủng hộ, khi niềm tin cứ bị thui chột dần trong xã hội Việt Nam? Đừng trông mong gì vào chính quyền. Chính mỗi người dân Việt có ý thức phải tự làm việc này.

Tú Thanh / SBTN

(4)