Home Giải Trí & Đời Sống Văn Nghệ Tưởng nhớ nữ ca sĩ Ngọc Lan

Tưởng nhớ nữ ca sĩ Ngọc Lan

Tưởng nhớ nữ ca sĩ Ngọc Lan

Người con gái ấy mang tên loài hoa, ánh mắt suối trong, mi cong ngọc ngà. Cô qua đời vào ngày  ngày 6 tháng 3, 2001.

Người ta vẫn nhắc đến cô, vẫn viết về cô. Không những thế, người ta vẫn làm những công việc để tưởng nhớ, để nhắc nhở và để phổ biến rộng tới những người khác, những người chưa biết và đã biết về cô, những tác phẩm mà cô đã trình diễn, để thưởng thức, để tiếc nhớ và để lưu lại trong tâm trí chúng ta giọng ca mượt mà, kỹ thuật ca hát hoà lẫn với cảm xúc nghệ sĩ; một người được yêu mến hầu khắp trong giới nghệ sĩ và trong lòng công chúng không chỉ bởi giọng ca mà còn bởi một nhân cách: Ca sĩ Ngọc Lan.

Đã có nhiều người biết đến giọng ca Ngọc Lan từ rất lâu, từ khi cô còn học trường Lý Thường Kiệt ở ngoại ô ven Sài Gòn. Từ những ngày đầu cô đặt chân lên đất Mỹ, đi tìm sự nghiệp. Rồi ngay cả những người mới biết đến tiếng hát Ngọc Lan gần đây, được nghe bài hát của Ngọc Lan lần đầu tiên khi cô không còn nữa. Thậm chí có người chỉ biết tới Ngọc Lan khi xem chương trình tang lễ của cô qua băng video, từ đó mới bắt đầu nghe Ngọc Lan.

Tiếng hát Ngọc Lan vốn dĩ đã có những đặc biệt ở khía cạnh kỹ thuật theo như phân tích của những người có kiến thức về nhạc học. Nhưng ngay cả đối với những người chỉ nghe nhạc theo cảm xúc đơn thuần của một người yêu ca nhạc, họ cũng thấy những nét đặc biệt trong giọng ca của Ngọc Lan : nhẹ nhàng, mượt mà, có sức hấp dẫn, lôi cuốn. Ở Ngọc Lan, sự thuần thục về kỹ thuật ca hát khiến cô dường như không còn phải bận tâm về khía cạnh đó, nên cô hát thả sức theo tâm hồn, theo cảm xúc của bài hát.

Ở một khía cạnh khác mà chúng ta- đa số các thính giả yêu mến ca sĩ Ngọc Lan- ít biết về người ca sĩ này, đó là tính cách của cô. Khi người nghệ sĩ biểu diễn trên sân khấu thì luôn khoác cho mình chiếc áo của vở kịch, khuôn mặt của vai diễn hay lời ca, tiếng nói và cử chỉ của vai trò mình đang đóng, còn ở ngoài đời thì sao? Qua những gì mà những người đã có dịp tiếp xúc, người ta đều có những lời đánh giá tốt về cô. Trong tình cảm mà các khán giả dành sự ưu ái cho người mà mình hâm mộ, thì có lẽ ca sĩ Ngọc Lan là một trong số những người dành được sự ưu ái đó một cách trọn vẹn. Ca sĩ Ngọc Lan không còn. Nhưng càng ngày hình như số người yêu mến Ngọc Lan rất nhiều. Và số lượng đó không hề thuyên giảm mặc dù cô không còn nữa để trình bày những ca khúc mới. Đặc biệt có những lớp khán giả mới, rất trẻ tuổi, họ cũng tìm thấy ở tiếng hát Ngọc Lan một sự lôi cuốn.

Trích theo bài viết của một cô gái trẻ tên Minh Khuê, một người yêu mến tiếng hát Ngọc Lan, cô đã viết như sau:

“Tôi sinh ra trong một gia đình nghiêm khắc, ba me tôi không thích anh em chúng tôi bị ảnh hưởng bởi nền văn hóa sau 1975 của Việt Nam, do đó, ông bà luôn có những cách giáo dục mềm dẻo để chúng tôi hiểu rõ điều đó, dĩ nhiên đời sống âm nhạc và văn học luôn được ba tôi đề cao nhất. Ông hướng anh em tôi nghe theo dòng nhạc ông đã định sẵn trước khi chúng tôi được sinh ra đời. Thế hệ của ông là Thái Thanh, Hà Thanh, Khánh Ly, Lệ Thu, Mỹ Thể. Tuy nhiên, ông cũng không phải là người bảo thủ trong âm nhạc, ông vẫn nghe ca sĩ của lớp sau. Trong số ít những ca sĩ thành công ở hải ngoại sau này mà ông yêu thích, Ngọc Lan là ca sĩ mà ông yêu mến nhất. Có lẽ đó là lý do Ngọc Lan đến với anh em tôi nhẹ nhàng, “mưa dầm thấm lâu” đến nỗi tôi chẳng thể nhớ cô đến với cuộc đời tôi từ khi nào. Ngọc Lan là một trong những ca sĩ nuôi dưỡng tâm hồn anh em chúng tôi. Nhưng thuở ấy, tôi không hề nghĩ rằng chính cô sau này lại là người có ảnh hưởng rất lớn với mình.

Những ngày khốn khó của tuổi thơ khiến chúng tôi chẳng thể nào có đầu video để được nhìn mặt ca sĩ, tôi chỉ được nghe Ba nói “Ngọc Lan đẹp lắm! Ngọc Lan hiền hậu lắm!”, chắc chắn ba tôi cũng chưa một lần thấy mặt Ngọc Lan, có lẽ ông nghe đài BBC hoặc bạn bè bên Mỹ kể lại, tôi không chắc, tôi chỉ chắc chắn một điều, đó là, khi nhắc đến Ngọc Lan thì tôi biết ngay cô ấy đẹp, cô ấy hát hay và hiền hậu. Nhiều năm trôi đi, gia đình tôi cũng có đầu đĩa để nghe nhạc, hôm ấy ba tôi mượn đâu ra cuốn băng của Mây, lúc ấy là buổi trưa mùa hè, tôi đang chuẩn bị bữa trưa cho nhà thì nghe “…Mưa buồn mãi rơi trên biển xưa âm thầm…”. Và chính nhờ giây phút ấy, Ngọc Lan trở thành người quan trọng của cuộc đời tôi.

Internet bắt đầu phát triển nhanh ở Việt Nam. Tôi cũng được truy cập tự do hơn lúc nhỏ, và xa gia đình để đi học. Nơi đất khách quê người, không gia đình, âm nhạc trở thành niềm vui lớn nhất của tôi, và, Ngọc Lan chính là người bạn đồng hành của tôi trên mọi nẻo đường, tiếng hát của Ngọc Lan luôn dạo bước trong cõi lòng mỗi khi tôi buồn, vui, tiếng hát của cô có thể khiến tôi bật khóc nhưng cũng có thể làm tôi hạnh phúc trong từng bản nhạc. Từ mạng, tôi biết thêm nhiều về Ngọc Lan, qua những lời kể của bạn đồng nghiệp, của khán thính giả càng làm tôi kính nể và yêu mến cô nhưng có lẽ điều làm tôi đau đớn nhất đó là hay tin Ngọc Lan không còn nữa. Tôi đã từng trách ông trời tại sao lại chọn những người tôi yêu mến?

Cuộc đời luôn đầy rẫy sự bất công mà chúng ta không thể chấp nhận được. Nhưng bạn hỡi! Chúng ta cũng phải sống! Phải tiếp tục đi hết đoạn đường của đời người, thật may thay, khi tôi đang đứng trước bờ vực thẳm của lòng tin vào con người, sự cô đơn, thất vọng, chán chường, có những người đã cứu tôi khỏi ý nghĩ đó, giúp tôi cân bằng lại cuộc sống, niềm tin yêu lại tràn ngập trong con tim, đó là những người ái mộ và tình yêu của họ với Ngọc Lan có thể còn lớn hơn của tôi nhiều. Tôi dần biết mỉm cười với cuộc đời bởi tôi biết luôn luôn có một Thiên thần bên cạnh mình, tôi cũng chẳng lẻ loi trong tình yêu này. Bạn tin không? Tình yêu với Ngọc Lan rất rộng lớn, tôi tin rằng, nơi nào có người Việt sinh sống, nơi ấy chắc chắn có âm nhạc Ngọc Lan.

Nếu có dịp về Vietnam trong những ngày cuối năm hay cuối xuân, bạn sẽ được nhìn thấy hình ảnh các fan hâm mộ Ngọc Lan tổ chức bữa tiệc mừng sinh nhật cô, hay đêm tưởng niệm ngày mất hàng năm, khi ấy, mọi người từ Bắc, Trung, Nam hội ngộ. Họ xin lễ tại nhà thờ, họ lái xe về trường Trung học Lý Thường Kiệt nơi Ngọc Lan từng học khi còn ở Vietnam, và không đơn giản chỉ có vậy, họ lập ra cả quỹ Từ thiện để hoạt động các chương trình thiện nguyện với mục đích giúp người nghèo khó, và hi vọng việc làm này giúp Ngọc Lan mỉm cười và ý nghĩa hơn với cuộc đời các fan hâm mộ của cô. Có lẽ, Ngọc Lan là ca sĩ được ưu ái nhất ở đây. Riêng tôi, một ngày có thể không nghe nhạc Ngọc Lan, nhưng tình yêu với Ngọc Lan thì không hề thay đổi, yêu Ngọc Lan qua tiếng hát nhưng dần dần yêu Ngọc Lan bởi vì đó là Ngọc Lan, người con gái hiền hậu, kín đáo, tốt bụng và như ba tôi nói “mềm mại như sương mai và trong trẻo như pha lê…”.

Thúy Vi / SBTN

(4105)

tags: