Home Giải Trí & Đời Sống Văn Nghệ Tưởng nhớ ca nhạc sĩ Việt Dzũng

Tưởng nhớ ca nhạc sĩ Việt Dzũng

Tưởng nhớ ca nhạc sĩ Việt Dzũng

Chương trình lần này, chúng tôi xin được tưởng nhớ đến ca nhạc sĩ Việt Dzũng, để tưởng niệm ngày anh qua đời vào ngày 20 tháng 12, 2013.

Những năm đầu thập niên 80, có lẽ không bài hát nào nổi tiếng, được biết và được hát nhiều tại hải ngoại như nhạc phẩm Một Chút Quà Cho Quê Hương, do Việt Dzũng sáng tác. Sau năm 1975 hàng loạt thuyền nhân Việt Nam bỏ nước ra đi, đã góp vào trang sử lưu vong của thế giới một chương mới mang tên Thuyền Nhân Việt Nam. Vượt qua bão tố, thần chết và chia ly để rồi khi đến được bến bờ tự do, những con người khốn khổ ấy lại đối diện với một bất hạnh khác, bất hạnh của kẻ lưu vong, không biết bao giờ trở lại quê hương. Trong khi tại quê nhà, cha mẹ, vợ hay chồng, có khi là con cái, anh em vẫn ngày ngày mòn mỏi. Việt Dzũng như hàng trăm ngàn thuyền nhân khác tận tụy làm việc để gửi về quê nhà những món quà nhỏ bé mà trong thời kỳ ấy không khác gì những viên thần dược có thể cứu vớt được hàng ngàn gia đình qua cơn hấp hối của nền kinh tế suy kiệt. Việt Dzũng đã thẩm thấu nỗi tủi nhục của người còn ở lại, để anh có thể xuất thần viết nên một nhạc phẩm mà cho tới nay, đã sau bốn mươi năm, nhưng lời nhạc vẫn đau đáu đối với một số người.

Nếu nói sự nổi tiếng của anh dính liền với hoạt động tranh đấu cũng không sai. Thế nhưng, khó mà phân biệt đâu là một Việt Dzũng tranh đấu không khoan nhượng đối với những sai trái của chính quyền CSVN, và đâu là nét dí dỏm đầy chất nghệ sĩ nơi một con người vừa là nhạc sĩ, nhà truyền thông, và sở hữu một giọng ca không hề lép vế trước bất cứ một ca sĩ chuyên nghiệp nào. Một câu hỏi mà nhiều người đặt ra cần giải đáp: tại sao một người tài hoa như anh, gia đình và bản thân anh chưa bao giờ bị bạc đãi bởi nhà cầm quyền CSVN tuy cha anh là một thiếu tá bác sĩ quân y, kiêm dân biểu thời Đệ nhị Cộng hòa, nhưng ông và gia đình sang Mỹ rất sớm, từ năm 1976. Vậy thì động lực nào thúc đẩy Việt Dzũng khước từ những cơ hội khác của nước Mỹ đã dành cho anh, để lao vào cuộc chiến chống lại nhà nước Việt Nam không mệt mỏi, để đến nỗi anh đã bị kết án tử hình khiếm diện?

Người viết bài này cho đó là tâm hồn tự nhiên của một người trẻ. Trời sinh ra anh có một tinh thần sắt đá, nhưng lại có một trái tim nhân ái. Có lẽ vì được sinh ra với một trái tim như vậy, cho nên anh dễ xúc động trước những hoàn cảnh, những khổ đau của nhân loại. Khi anh trưởng thành hơn một chút, tìm hiểu rõ ràng hơn, thì anh nhìn thấy chế độ CSVN đã làm cho người ta bỏ nước ra đi. Sự nghiệt ngã của chế độ đã càng ngày càng tạo cho anh cảm thấy cần phải thay đổi, cũng như cần phải có hình thức nào đó để lên tiếng chống đối chế độ độc tài đảng trị, hà khắc và đàn áp con người.

Việt Dzũng là một ngôi sao tại hải ngoại, điều đó không cần phải chứng minh. Lối nói chuyện cuốn hút, cách pha trò duyên dáng và lời dẫn chuyện thông minh trong các show ca nhạc của Asia đã khiến chương trình trở nên sống động và cuốn hút hàng triệu người xem.

Việt Dzũng là người đi khắp thế gian, đã đặt chân hầu hết nơi nào có người Việt sinh sống. Do đó, nói anh là người của thế giới người Việt hải ngoại cũng không quá đáng. Tuy là người đi khắp nơi, nhưng một chỗ duy nhất Việt Dzũng không thể trở về, đó là nơi anh bỏ hết cuộc đời tranh đấu cho hạnh phúc, tự do dân chủ. Đó là nơi mà anh đăm đắm một ánh mắt, đau đớn một con tim và khóc thầm hằng đêm vì một nỗi nhớ: Nỗi Nhớ Việt Nam.

Cho tới khi anh vĩnh viễn nằm xuống vì một cơn trụy tim vào ngày 20 tháng 12, khi vừa được 55 tuổi tại thành phố Fountain Valley nơi anh đang sống đời lưu vong, thì  có lẽ niềm đau ấy cũng sẽ chấm dứt sau gần bốn mươi năm chờ đợi. Cái chết của anh đã đưa đến những phản ứng mạnh mẽ, từ trung tâm Asia, đài phát thanh Bolsa và các diễn đàn, báo chí. Đặc biệt là từ nhiều nhân vật ngay cả những người Hoa Kỳ, một số các vị dân cử cấp liên bang cũng như tiểu bang hay các quận hạt. Trên lĩnh vực truyền thông báo chí người Việt ở hải ngoại hay báo chí Hoa Kỳ, chúng ta mới nhìn thấy rằng việc làm của Việt Dzũng đã có ảnh hưởng rất sâu đậm. Hàng triệu người Việt khắp nơi lặng lẽ thương tiếc anh, lặng lẽ nghe lại hơn 400 nhạc phẩm anh đã sáng tác trong suốt cuộc đời lưu vong của mình.

Cựu tổng thống Hoa Kỳ Ronald Reagan đã từng nói: chấm dứt chiến tranh Việt Nam, không đơn thuần là chỉ rút quân về nhà là xong. Vì lẽ cái giá phải trả cho loại hòa bình đó là ngàn năm tăm tối, cho thế hệ sinh ra tại Việt Nam về sau.

Vào ngày 1 tháng 5, 2014, tiểu bang California đã thông qua đạo luật SCR 85, để đặt tên cho Highway 39 thuộc Orange County là Việt Dzũng Human Right Memorial Highway, với mục đích tưởng nhớ và vinh danh cho những họat động bảo vệ nhân quyền của một người nhạc sĩ tỵ nạn mang tên Việt Dzũng. Và vào ngày 12 tháng 8, 2014, tấm bảng này đã được chính thức dựng lên trên xa lộ 39, ở góc đường Beach và Talbert. Cộng đồng người Việt thật vui mừng và xúc động khi nhìn thấy anh trở thành một biểu tượng về nhân quyền tại xứ người, cho những việc làm của anh vì quê hương Việt Nam.

Nhạc sĩ Nam Lộc- người cũng nổi tiếng với nhạc phẩm Sài Gòn Vĩnh Biệt- có thời gian làm việc chung với Việt Dzũng hơn ba mươi năm. Ông chia sẻ những nhận xét rằng, hình ảnh Việt Dzũng, lời ca của Việt Dzũng, những tác phẩm, hoạt động của anh trong bao năm qua đã thể hiện không phải thân phận và nỗi lòng của riêng anh, mà của cả dân tộc.

Nhạc sĩ Anh Bằng đã sáng tác nhạc phẩm Việt Dzũng Ơi, để nói nỗi tiếc thương vô bờ bến của tất cả mọi người đối với người nhạc sĩ đấu tranh tài hoa bạc mệnh.

Một người hâm mộ Việt Dzũng là Thanh Quang nói: “…Một trong những bài nhạc mọi người hay hát nhất, nếu tôi nhớ không lầm là bài Chút Quà Cho Quê Hương. Cho đến khi anh mất rồi, tôi mới chợt nhớ ra rằng,Việt Dzũng chính là món quà của quê hương…”

Thúy Vi / SBTN

(388)