Home Tin Tức Việt Nam Tìm được ân nhân sau 8 năm biệt tin

Tìm được ân nhân sau 8 năm biệt tin

Tìm được ân nhân sau 8 năm biệt tin

Vào cuối tháng 3/2015, Quyên viết trên Facebook của mình về câu chuyện xảy ra năm 2006 như sau. Khi ấy, cô đang học lớp 11 và luôn bị đau hốc mắt. Hôm ấy hai cha con chạy xe máy từ Ninh Bình lên Hà Nội để khám bệnh và trở về lúc giữa khuya. Đến cao tốc Pháp Vân thì xe bị hư máy. Mặc cho hai bố con vẫy tay nhờ trợ giúp, những chiếc xe chạy qua vẫn lao đi. Chợt có hai thanh niên chừng 25 tuổi, ngập ngừng dừng lại.

Cô gái còn nhớ tên hai thanh niên là Kỷ và Hải, cả hai đã giúp bố con Quyên đẩy chiếc xe đi hơn 30 km, đến cuối đường cao tốc thì gặp một tiệm sửa xe. Tại đây họ không về luôn mà ở lại cùng phụ giúp người thợ sửa xe. Nhưng vì không có phụ tùng thay thế nên chủ tiệm cũng không làm sao được. Anh Kỷ thuyết phục người bạn mình tiếp tục đẩy chiếc xe hư trong đêm, đi hơn 100 km mới về tới Yên Khánh (Ninh Bình).

Dọc đường, Kỷ còn hỏi han chuyện học hành, khám bệnh của Quyên. Anh còn hát to khuyến khích mọi người để quãng đường về bớt xa và hứa đưa cô đi ăn kem Tràng Tiền khi nào cô thi đỗ đại học. Tới nhà Quyên hơn 3 giờ sáng, hai chàng trai ngồi bất động vì toàn thân tê mỏi. Đêm đó, họ ngủ lại nhà cô để chờ sáng mai về quê sớm. Trưa hôm ấy, khi Quyên đi học về thì hai ân nhân đã lên đường.

Nhờ có lưu lại số điện thoại nên thỉnh thoảng họ lại liên lạc với nhau. Sau này, chiếc điện thoại của bố cô bị mất nên gia đình cũng biệt tin hai chàng trai từ đó. Quyên chỉ biết nhà họ ở gần nhau, cùng quê Hải Hậu (Nam Định). Gia đình anh Hải có tàu ra khơi, còn anh Kỷ từng là giáo viên tại Hà Nội.

Quyên cho biết: “8 năm trôi qua, tôi học ở Hà Nội, ra trường rồi đi làm. Tôi nhiều lần đi trên đường cao tốc để về quê, ăn kem Tràng Tiền và kể chuyện này với những người thân thiết. Tôi gặp nhiều người, cố gắng sống cho tốt, nhưng vẫn nghĩ mình mang nợ các anh ấy. Nếu là tôi trong hoàn cảnh đó có lẽ cũng không giúp đỡ nhiệt tình như vậy. Có duyên rồi nên không quên được, tôi phải đi tìm lại thôi”

Đăng status lên facebook, Quyên mong mọi người chia sẻ với hy vọng cuộc sống có phép màu giúp cô toại nguyện. Nhiều người hỏi cô vì sao không đi tìm từ nhiều năm về trước, Quyên chỉ nói khi đó còn nhỏ nên chưa có điều kiện tìm. Lớn lên, tiếp xúc với nhiều người, va chạm nhiều trong cuộc sống càng khiến cô nhớ về lòng tốt và sự tử tế của những người đã gặp năm xưa.

Sau khi thông tin được chia sẻ trên mạng, Quyên nhận được nhiều sự giúp đỡ của bạn bè. Sau 3 tuần, cô nhận được hơn 500 e-mail, người bày cách rà lại hộ khẩu các xã ven biển Hải Hậu, người kể câu chuyện tìm người của họ nhằm tiếp thêm hy vọng cho cô. Quyên xúc động vì không ngờ chuyện riêng của mình lại trở thành sự quan tâm chung của nhiều người.

Tình cờ người bạn thân của anh Kỷ ở Sài Gòn đọc được câu chuyện trên. Chị bạn nhận ra ngay vì thông tin trùng khớp và biết tính anh Kỷ rất hay giúp đỡ người khác. Vài ngày sau, chị giúp cho hai người nối liên lạc với nhau sau 8 năm dài đứt quãng. Nghe giọng anh Kỷ trong điện thoại miêu tả ngôi nhà của Quyên, cô òa khóc vì biết đúng là anh.

Sau đó, nhờ anh Kỷ mà Quyên có số điện thoại của người còn lại. Sáng 16/4, Quyên cùng bố mẹ đến xã Hải Triều (Hải Hậu) để gặp anh Kỷ và thăm gia đình hai anh.

Sau khi tìm thấy ân nhân, cô gái 24 tuổi chia sẻ cảm xúc trên Facebook: “Hẹn gặp nhé duyên đời để nợ/ Xa nhau rồi chẳng lẽ lại quên. Tôi đã khóc ngay trong cuộc điện thoại đầu tiên nói chuyện với các anh. Cảm ơn mọi người, sau 3 tuần tìm kiếm đã có kết quả. Tôi thấy mình hạnh phúc khi giờ có tận hai người anh”.

Cuối cùng Đỗ Quyên nhắn gởi: “Những ai lạc mất nhau thì tìm lại đi nhé. Nếu không thấy thì cũng sẽ nhẹ lòng hơn lúc chưa đi tìm. Tin tôi đi, cuộc sống luôn có phép nhiệm mầu”.

Tú Thanh / SBTN

(4)