Home Blog Thư của Hoàng Chí Phong – Joshua Wong gởi Mẹ (Joshua Wong)

Thư của Hoàng Chí Phong – Joshua Wong gởi Mẹ (Joshua Wong)

Thư của Hoàng Chí Phong – Joshua Wong gởi Mẹ (Joshua Wong)
Joshua Wong bên ngoài lều tuyệt thực của mình ở Admiralty

“Mẹ ơi, con nợ mẹ một bữa cơm tối ăn mừng sinh nhật mẹ.

Chủ Nhật, 30/11 là sinh nhật của mẹ, và con đã nói với mẹ rằng “Mẹ, con xin lỗi mẹ vì con không thể ở bên mẹ vào ngày đặc biệt này để chúc mừng mẹ. Tình hình ngoài Admiralty đang leo thang và con không thể về kịp để tham gia cùng mẹ và gia đình. Và con xin dời lại bữa cơm để cùng ăn tối với mẹ vào ngày hôm sau 01/12.

Và tiếp đến vì con quyết định tuyệt thực nên bữa cơm tối mừng sinh nhật cùng mẹ lại bị hoãn một lần nữa.

Thật ra kể từ lúc phong trào diễn ra, số lần con cùng ăn cơm ở nhà và cơ hội gặp gỡ mẹ đã rất hiếm hoi. Căn lều tạm ở Admiralty lại chính là ngôi nhà thứ hai của con và sự hiện diện của con ở nhà lại trở thành ít ỏi. Khi con về nhà thay vội áo quần là lúc ba mẹ đi làm, và khi ba mẹ trở về lại là lúc con mệt mỏi ngủ thiếp đi không hay. Cả nhà ta lại phải “gặp nhau” trên Whatsapp để liên lạc và cập nhật tin tức của nhau.

Con nhớ, nhớ lắm những buổi trà chiều, hay buổi cơm tối quây quần bên bàn ăn với đầy đủ mọi người.

Khi thảo luận cùng các thành viên khác về hành động tuyệt thực điều duy nhất con nghĩ đến lúc đó là bữa cơm tối sinh nhật mẹ mà con đã lỡ hẹn và lo sẽ khó có thể cùng ngồi bên mâm cơm cùng với mẹ sớm được. Con không lo sợ cảm giác đói hay mệt lả vì tuyệt thực mà con chỉ sợ rằng với hành động này con làm mọi người ở nhà lo lắng hơn và sự vắng mặt của con trong bữa cơm gia đình sẽ làm mọi người buồn.

Nhưng dù sao con cũng đã quyết định và sẽ thực hiện quyết định tuyệt thực của mình với hai thành viên khác. Và cũng vì trách nhiệm của một thủ lĩnh nhóm mà con phải có hành động và trách nhiệm và hơn hết để có thể cho các thành viên khác thấy được sự kiên định và hy vọng cho phong trào.

Có thể hành động tuyệt thực sẽ không có tác dụng đánh động đến chính quyền và làm thay đổi các quyết sách của chính quyền trung ương, nhưng con lo lắng đến việc phong trào không đi đến một điểm nào cũng như trắng tay. Ít ra hành động này cũng tạo được một sự đồng cảm từ người dân, đóng góp cho phong trào, thức tỉnh những người khác với hy vọng mang lại giá trị dân chủ thật sự, không phân biệt màu xanh vàng của nơ, dù.

Phía sau nơ vàng, xanh và dùi cui, gậy gộc kia chính là vấn đề cốt lõi – căng thẳng chính trị được tạo ra bởi những người đang nắm giữ quyền lực, và chính họ phải quay lại bàn đối thoại, thông qua các giải pháp mang tính chính trị.

Con hy vọng mẹ thấu hiểu quyết định của con. Nhớ lại khi con nói chuyện điện thoại với mẹ sau khi con thông báo bắt đầu tuyệt thực, mẹ không một lời la mắng, không một lời kêu than, mẹ chỉ đơn giản buông ra “Aye – Ái dà”

Con đã không ngồi cùng mẹ ăn bữa cơm mừng sinh nhật mẹ, đã cảm thấy có lỗi vô cùng và khi con gọi điện cho mẹ để xin lỗi, mẹ chỉ nhỏ nhẹ bảo con bớt lên mạng mà hãy nghỉ ngơi nhiều hơn.

Con muốn cho mọi người biết rằng con mang ơn mẹ biết nhường nào, và cả ba nữa. Dù ba luôn la mắng và lớn tiếng vì những việc con làm nhưng từ trong thâm tâm con biết mình được yêu thương.

Hôm sinh nhật mẹ con chỉ muốn nói với mẹ rằng con yêu mẹ – I love you.

Cho đến ngày mà ông Lương Chấn Anh đồng ý mở lại đối thoại với sinh viên thì ngày đó chính là ngày con muốn dành để chuộc lỗi và bù đắp lại bữa cơm mừng sinh nhật mẹ mà con đã lỡ hẹn.

Con sẽ luôn nhớ lời mẹ dặn, nghỉ ngơi nhiều hơn và nhớ cầu nguyện trong thời gian tuyệt thực.

Con xin được nói là con mang ơn cha mẹ nhiều lắm và con tự hào là con của ba mẹ.”

Hoàng Chí Phong viết sau 23h tuyệt thực.

Hoàng Chí Phong

Người dịch: Bảo Thiên

(Các bài viết trong mục Blog thể hiện quan điểm riêng của tác giả)

(5)