Nữ ca sĩ Trúc Mai

Nữ ca sĩ Trúc Mai

Tiếng Hát Trang Châu Mơ Hóa Bướm, đây là tựa đề bài viết của nhà văn Hồ Trường An nói về nữ ca sĩ Trúc Mai.

Vào ba năm chót của thập niên 50, phòng trà Hòa Bình gần Bùng Binh Sài Gòn có những ca sĩ nồng cốt như Bạch Yến, Bích Chiêu, Thùy Nhiên, Thái Xuân, Yến Hương, Trúc Mai. Sau khi Yến Hương và Thái Xuân lần lượt rời khỏi phòng trà này, thì đã có Ngân Hà và Bạch Quyên thay thế. Hát nổi đình nổi đám nhất là Bạch Yến và Bích Chiêu. Có giọng kim quyến rũ nhất là Thùy Nhiên và hiền lành nhất là Bạch Quyên. Mảnh mai kiều nhược nhất là Ngân Hà. Nhưng còn đẹp nhất phải nói là Trúc Mai. Cô có vóc dáng không cao không thấp, khuôn mặt tròn, sống mũi dọc dừa, cặp mắt lóng lánh ánh thu ba, cặp mày tỉa hơi mỏng, cặp môi mủm mỉm. Thuở đó, phụ nữ ưa mặt áo in những bông hoa không rõ nét. Trúc Mai trái lại mặc áo dài chỉ một màu thuần nhất, không in hoa, không thêu hoa, và cũng không dính sao lấp lánh. Tuy thế, cô vẫn chọn màu tươi sáng để may mặc, màu hường ửng tím của những cánh sen Tây Vực, màu hoàng yến sóng sánh nắng đẹp đầu xuân, màu hoàng cúc đậm đà thắm thiết, màu cát thúy như da trời quang đãng tiết xuân phân, màu hồng phấn như màu vóc nhiễu nhập cảng từ bên Thượng Hải.

Trúc Mai không ăn diện theo nữ sinh, mà cũng không ăn diện theo nghệ sĩ. Cô mặc theo kiểu các thiếu nữ thuộc giai cấp trung lưu vừa rời khỏi nhà trường để trở thành các công chức, các cô giáo dạy trường tiểu học. Tuy nhiên trên sân khấu nhỏ của phòng trà hay trên sân khấu lớn trong chương trình Đại nhạc hội, màu áo và màu trang điểm của cô chẳng những không bị ánh đèn nuốt chửng, mà trái lại chúng còn lồ lộ vẻ thắm thiết và tươi rỡ rỡ biến cô thành một bông hoa nổi bật trên nền huyết dụ của bức màn nhung.

Hồi còn cộng tác với phòng trà Hòa Bình, Trúc Mai nổi tiếng qua bản  Bambino, một bản ruột của danh ca Dalida. Bản này cũng đã được Kim Vui và Tuyết Hương hát, nhưng Trúc Mai được khán thính giả tán thưởng và được báo chí nói tới dù tiếng hát của Kim Vui rất là vang lộng. Có lẽ khi hát bản nầy, ngoài giọng hát dễ thương ra, Trúc Mai còn có dáng dấp tươi trẻ, khuôn mặt thật xinh xắn dễ thương. Tiếng hát của Trúc Mai thanh thanh và mỏng nhẹ. Khán thính giả sở dĩ yêu mến giọng hát của cô ở chỗ thanh ngọt như nước cam vắt pha mật ong, không một dấu vết điệu đà nũng nịu nào. Cô tạo một niềm vui đằm thắm, một chút ánh sắc linh hoạt trên khuôn mặt điềm đạm của mình, dường như cô hát cho cô, chứ không nhắm vào một đối tượng nào, một thành phần nào để hát.

Nhưng vào năm 1965, trong một buội Đại nhạc hội do ông bầu Duy Ngọc tổ chức, Trúc Mai đã làm cho giới yêu nhạc phải bàng hoàng sửng sốt khi hát bài “ Hàn Mặc Tử ” của Trần Thiện Thanh. Khi cô hát dứt, tiếng vỗ tay, tiếng la hét tán thưởng nổi lên như dậy sóng. Vài hôm sau, báo chí nồng nhiệt ca tụng cô. Cô diễn tả một bài hát không có phẩm chất bao nhiêu bằng một giọng hát đằm thắm, bằng một ý tình súc tích, bằng một sắc thái gợi cảm một cách tiềm ẩn và thâm thúy. Bài hát này đã được tên tuổi của cô lên đỉnh cao danh vọng. Không ai lấy làm lạ rằng về sau, Trúc Mai hay hát các ca khúc theo thể điệu bolero của Trần Thiện Thanh, Hoài Linh, Minh Kỳ, Anh Bằng, Lê Dinh, Anh Chương, Anh Thy. Những nhạc phẩm theo thể điệu bolero đã đưa tiếng hát cô đi sâu vào tâm hồn quần chúng, đi sâu vào niềm ái mộ của họ.

 

Tiếng hát của Trúc Mai êm như mộng đẹp, lộng lẫy sắc màu như cõi ảo tưởng của những kẻ đang độ yêu đương, đang độ nhìn đời qua những trang sách thần tiên. Tiếng hát đó có cái sang trọng quý phái riêng, có cái trong ngời làm người nghe thanh thản. Họ nhìn thấy chung quanh mình ánh nắng thêm tươi vàng, cỏ cây thêm thắm biếc, bông hoa thêm ý nhị, con người thêm dễ thương. Dù cô hát những bản buồn đi nữa, thì nỗi buồn trong bài hát quá mơ hồ. Cho nên thính giả chỉ tìm gặp cái dễ thương, đằm thắm ý tình ở trong ấy mà thôi. Nó đến với chúng ta bằng cơn gió không phơi phới xôn xao, cũng không thê thiết lạnh lùng, mà chỉ hiu hiu mỏng nhẹ mơn trớn tà áo thiếu nữ, âu yếm vuốt mái tóc bồng của chàng thi sĩ mới sáng tác những bài thơ như lứa trái chín đầu mùa.

Trúc Mai đem tiếng hát dễ thương của mình ra hải ngoại để hành nghề ca hát thêm 15 năm nữa. Cô giải nghệ trước khi phong trào băng hình bộc phát. Nhưng đâu đó, tiếng hát của cô rải rác trong một số băng nhạc hùng hậu của các trung tâm ở hải ngoại. Nó vẫn còn gợi lại cho họ thời tân nhạc bắt đầu đi sâu vào quần chúng. Thuở đó, qua bài Hàn Mặc Tử, tiếng hát của cô đã ghi một vết son tươi thắm trong lịch sử ca nhạc nước nhà.

Thúy Vi / SBTN

(729)