Home Tin Tức Việt Nam NỖI ĐÓI LẠNH CỦA NGƯỜI DÂN VÙNG LŨ QUẢNG NGÃI

NỖI ĐÓI LẠNH CỦA NGƯỜI DÂN VÙNG LŨ QUẢNG NGÃI

NỖI ĐÓI LẠNH CỦA NGƯỜI DÂN VÙNG LŨ QUẢNG NGÃI

Tin Quảng Ngãi – Đã hơn một tuần kể từ ngày trận lũ lịch sử quét qua huyện Nghĩa Hành và một số huyện lân cận thuộc tỉnh Quảng Ngãi, nhưng đời sống người dân vùng rốn lũ thuộc xã Hành Tín Tây và Hành Tín Đông vẫn còn thoi thóp, rã rời, nhìn chẳng khác nào hoang địa.

Không nước uống, không thức ăn, không có lối đi vì khắp nơi ngập tràn bùn non nhão nhoét. Một người dân ở xã Hành Tín Tây, than thở nước cuốn trôi hết cả gia tài, thực phẩm để dành, không còn một cái gì có thể ăn được. Một nông dân khác ở xã Hành Tín Tây, cho chúng tôi biết là nhà của ông bị ngập đến chạm nóc, trong những ngày nước lũ, ông và vợ con cùng đứa cháu nhỏ phải chui lên một căn gác ọp ẹp vốn dùng để chất hạt giống, căn gác rộng chưa đầy bốn thước vuông, lót bằng gỗ thầu dầu tạm bợ, ông và gia đình chỉ biết cầu nguyện Trời Phật phù hộ tai qua nạn khỏi. Khi nước rút, bước ra vườn, chẳng còn gì để ăn, gạo ướt, lúa ướt, vì nước ngập vào buổi tối và ngập quá nhanh. Heo gà, trâu bò cũng không tài nào cứu kịp. Một người khác kể suốt cuộc đời từ lúc cha sanh mẹ đẻ đến bây giờ, sống bên bờ sông Vệ đã hơn sáu mươi năm, ông chưa bao giờ chứng kiến một trận lũ dữ như trận lũ này, ông nói phải gọi nó là lũ chứ không thể gọi là lụt, vì nước chảy quá xiết, tốc độ dâng của nó trong giờ cao điểm mỗi giờ lên một thước nước. Nhưng lúc này, cái đói hành hạ mọi người. Họ cho biết việc cứu trợ hoàn toàn không diễn ra trong suốt một tuần nay, hầu như người dân chung quanh khu vực chẳng có chút lương thực, thực phẩm nào ngoài mấy gói mì tôm, một ít dầu và nước mắm nhận từ cứu trợ. Người dân phải phải chia mì tôm ra để ăn sống cho đỡ đói, mỗi ngày tiêu chuẩn một người được một gói mì tôm, buổi sáng nửa gói, chiều nửa gói, ăn lấp bụng để sống sót qua cơn bĩ cực, đợi hồi sức một chút rồi tính tiếp. Hiện tại, ở các chợ trong huyện Nghĩa Hành, bùn non vẫn còn ngập ngang đầu gối, chưa thể họp chợ. Nhưng nếu có họp chợ cũng chẳng có gì để bán, bởi rau màu, nông sản hoàn toàn bị hư hỏng. Tình hình được coi là rất thê thảm và chưa biết sẽ kéo dài đến bao giờ.

 

(0)