Home Tin Tức Việt Nam Những hy sinh thầm lặng dưới mái trường

Những hy sinh thầm lặng dưới mái trường

Những hy sinh thầm lặng dưới mái trường

Là người làm trong ngành giáo dục, cô giáo Phan Tuyết thường nghe nhiều chuyện trong nhà trường. nhưng nhiều chuyện cô được tận mắt chứng kiến về những việc làm, những nghĩa cử cao đẹp của thầy cô giáo đối với học trò của mình lại thật đặc biệt.

Đã hai năm nay, em học sinh tên Hoàng Anh lớp 3B trường tiểu học Phước Hội 2, Bình Thuận luôn nhận được những vật dụng như quần áo, giày dép và sách vở từ cô Lan, giáo viên chủ nhiệm của em ở lớp 2 năm ngoái.

So với bạn cùng lớp, cùng trường, em Hoàng Anh bị thiệt thòi nhiều thứ. Ba em và cả gia đình bên nội em bị chìm tàu mất tích cách đây vài năm trên biển, khi mẹ mới mang thai em vài tháng. Khi em vào lớp một, mẹ em tái giá và Hoàng Anh có thêm hai đứa em. Cảnh nhà nghèo khó lại càng khốn khổ hơn khi mẹ và ba kế không có công việc làm ổn định.

Hoàng Anh thường tới trường với quần áo cáu bẩn, rách mướp, sách vở cũng cũ nát. Nhưng em đã được cô giáo chủ nhiệm mua cho đồ mới và xin cho vài bộ đồ của những bạn gia đình khá giả. Cầm túi quần áo cũ trên tay, em mừng rỡ khoe: “Con có nhiều quần áo đi học rồi, cả giày và cặp sách nữa”.

Ngoài Hoàng Anh, các thầy cô giáo trong trường nơi cô giáo Phan Tuyết dạy cũng hết lòng giúp đỡ các em học sinh nghèo. Đã có những thầy cô không muốn học trò mình bỏ học do hoàn cảnh gia đình khó khăn, nên giúp các em đóng một số khoản tiền như tiền bảo hiểm, tiền văn phòng phẩm hay tiền học phí…Những câu chuyện nhỏ ấy chưa bao giờ được đề cập đến trong những buổi lễ đình đám phô trương trong ngành giáo dục.

Cũng tại tỉnh Bình Thuận, một phụ huynh có con học trường trung học cơ sở Tân An (Bình Thuận) kể lại: “Mấy ngày trước, đứa con về kêu đóng học phí. Nó bảo lớp con ai cũng đóng hết rồi, còn mình con để cô nhắc thì quê lắm. Tôi hẹn nó chuyến đi biển này về chứ biết chạy đâu ra cả triệu bạc lúc này. Đúng một tuần sau, tôi đem tiền lên đóng thì biết được đã có ai đó đóng cho cháu rồi. Hỏi mãi nhưng cô kế toán cứ giấu. Năn nỉ, cô mới cho tôi biết và dặn đừng nói vì thầy B. hiệu phó yêu cầu .Thầy B. lại là thầy giáo cũ của tôi cách đây 20 năm. Vô tình thầy biết được gia cảnh nhà tôi khó khăn, thầy giúp đỡ nhưng vẫn không muốn tôi biết vì sợ tôi ái ngại.

Có trường hợp một số thầy cô đã tình nguyện kèm cặp cặp học sinh yếu, học sinh có hoàn cảnh khó khăn và không thu học phí. Điển hình như cô N.Tr. giáo viên trường tiểu học Phước Lộc 2, đã chở hai em học sinh kém nhất về nhà dạy học, cho ăn uống, tắm giặt gần một năm trời, không nhận một đồng thù lao nào từ phía gia đình dù họ tự nguyện đóng góp. Cô giáo N.Tr. chia sẻ: “Ngày mà hai đứa nó đọc được những tiếng đầu tiên một cách trơn tru, em vui hơn mình trúng số”.

Và còn nhiều rất nhiều những câu chuyện đẹp, những sự hy sinh lặng thầm của các thầy cô giáo đang từng ngày dốc hết tâm can vì sự tiến bộ của các em học sinh của mình.Nhưng khi nói về việc làm của mình, có thầy cô chỉ nói “ Những việc ấy cũng thường thôi, có đáng gì đâu. Chỉ là làm đúng lương tâm một nhà giáo mà thôi”…

Thật đáng quí biết bao! Trong một nền giáo dục còn quá nhiều khiếm khuyết, lan tràn nạn bạo lực học đường, vẫn còn có những hình ảnh đẹp, khiến người ta còn giữ được niềm tin.

Tú Thanh / SBTN

(1)