Home Giải Trí & Đời Sống Văn Nghệ Những ca khúc tôn vinh những bà mẹ nhân Ngày Hiền Mẫu.

Những ca khúc tôn vinh những bà mẹ nhân Ngày Hiền Mẫu.

Những ca khúc tôn vinh những bà mẹ nhân Ngày Hiền Mẫu.

Ngày lễ Mother’s Day tức Ngày của Mẹ hay này Hiền Mẫu, lần đầu tiên được kỷ niệm là tại Philadelphia vào năm 1907 từ ý tưởng của Anna Jarvis. Anna Jarvis lúc đó là một cô gái thông minh và chăm chỉ theo học trường Grafton, tại tiểu bang Virginia. Thương mẹ sống một mình, cô không muốn đi học xa và đã bỏ ngang việc học hành tại một trường cao đẳng quay về dạy học gần nhà. Năm 1905, sau khi mẹ qua đời Anna luôn cảm thấy mình có lỗi vì còn nhiều điều chưa làm được cho bà, day dứt bởi điều này, đến ngày giỗ mẹ lần thứ hai, Anna tiết lộ cho mọi người biết ý định của mình: Đề nghị Thượng nghị viện Mỹ tổ chức Ngày của Mẹ trên toàn quốc. Mọi người nhiệt tình ủng hộ nhưng Thượng nghị viện Mỹ lại không thông qua quyết định trên ngay. Trong suốt 7 năm liền, Anna viết hàng loạt thư, gửi lên tổng biên tập các báo, các thị trưởng, nghị sĩ và những người mà cô cảm thấy có thể họ sẽ ủng hộ mình. Mãi đến năm 1914, Tổng thống Mỹ Woodrow Wilson mới ký một văn bản công nhận ngày Chủ nhật thứ hai của tháng 5 là Ngày của Mẹ. Lòng kiên nhẫn và tấm lòng của cô gái Anna Jarvis với mẹ cuối cùng đã có kết quả.

Tại Việt Nam, trước đây chỉ có ở miền Nam với Lễ Vu Lan – được xem là ngày báo đền, tưởng nhớ, tri ân đến cha mẹ. Nhiều năm trở lại đây, do sự phát triển của Internet và các phương tiện thông tin xã hội, và bắt nhịp xu hướng văn hóa rất nhanh của các thành phố lớn, Ngày của Mẹ đã được phổ biến trên cả nước và được mọi người hưởng ứng nồng nhiệt. Đây cũng chính là dịp để con cái thể hiện tình cảm dành cho mẹ thông qua những món quà ý nghĩa, từ vật chất đến tinh thần. Tôi muốn dệt những vần thơ về mẹ, để đọc lên cho nước mắt trào rơi, vì có gì đẹp đẽ nhất trên đời, thiêng liêng nhất phải chăng là tình mẹ ?” Vâng! Mẹ, tình mẹ, đó là những thứ quý giá và thiêng liêng nhất trên đời. Mỗi con người chúng ta ai sinh ra cũng đều có mẹ. Mẹ là người đã chín tháng mười ngày mang nặng đẻ đau sinh ra ta, cho ta cuộc sống này. “Lòng mẹ bao la như biển Thái Bình dạt dào” đúng như vậy, Mẹ quả là một người tuyệt vời, một người cao cả, vĩ đại nhất trong cuộc đời.

Bông hồng cài áo là tên một đoản văn viết về Mẹ của Thiền sư Thích Nhất Hạnh và cũng là tên một ca khúc bất hủ do Nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ sáng tác trong thập niên 1960, lấy ý từ bài viết trên.Trong bài viết, Thiền sư Thích Nhất Hạnh kể về một tập tục đẹp mà ông gặp ở Nhật Bản: “Tây phương không có ngày Vu Lan nhưng cũng có Ngày Mẹ (Mother’s Day) mồng mười tháng năm (năm đó). Thầy nhà quê không biết cái tục ấy. Có một ngày đi với Thầy Thiên Ân tới nhà sách ở khu Ginza ở Ðông Kinh, nửa đường gặp mấy người sinh viên Nhật, bạn của thầy Thiên Ân. Có một cô sinh viên hỏi nhỏ Thầy Thiên Ân một câu, rồi lấy ở trong sắc ra một bông hoa cẩm chướng màu trắng cài vào khuy áo tràng của thầy Nhất Hạnh khiến cho thầy lạ lùng, bỡ ngỡ, không biết cô làm gì, nhưng không dám hỏi, cố giữ vẻ tự nhiên, nghĩ rằng có một tục lệ chi đó. Sau khi nói chuyện xong, cả hai vào nhà sách, thầy Thiên Ân mới giảng cho biết đó là Ngày Mẹ, theo tục Tây phương. Nếu anh còn mẹ, anh sẽ được cài một bông hoa màu hồng trên áo, và anh sẽ tự hào được còn mẹ. Còn nếu anh mất mẹ, anh sẽ được cài trên áo một bông hoa trắng.

Bắt đầu bản văn, nhà sư Nhất Hạnh viết, ý niệm về mẹ thường không thể tách rời ý niệm về tình thương. Mà tình thương là một chất liệu ngọt ngào, êm dịu và cố nhiên là ngon lành. Con trẻ thiếu tình thương thì không lớn lên được. Người lớn thiếu tình thương thì cũng không “lớn” lên được. Cằn cỗi , héo mòn. Ngày mẹ tôi mất, tôi viết trong nhật ký: Tai nạn lớn nhất đã xẩy ra cho tôi rồi! Lớn đến mấy mà mất mẹ thì cũng như không lớn, cũng cảm thấy bơ vơ, lạc lõng, cũng không hơn gì trẻ mồ côi. Bài thơ mất mẹ mà tôi thích nhất, từ hồi nhỏ, là một bài thơ rất giản dị. Mẹ đang còn sống, nhưng mỗi khi đọc bài thơ ấy thì sợ sệt, lo âu… sợ sệt lo âu một cái gì còn xa, chưa đến, nhưng chắc chắn phải đến: Năm xưa tôi còn nhỏ, Mẹ tôi đã qua đời! Lần đầu tiên tôi hiểu, Thân phận trẻ mồ côi. Quanh tôi ai cũng khóc, Im lặng tôi sầu thôi, Ðể dòng nước mắt chảy, Là bớt khổ đi rồi. Hoàng hôn phủ trên mộ, Chuông chùa nhẹ rơi rơi, Tôi thấy tôi mất mẹ, Mất cả một bầu trời.

Trong bản văn, thay vì như ca khúc Lòng Mẹ ví tình Mẹ như biển bao la, như suối ngọt  không cạn, Bông Hồng Cài Áo của nhà sư Nhất Hạnh vẽ nên người Mẹ qua những hình ảnh và lời văn đơn sơ mà gần gũi, và rất đỗi thân thương: Mẹ già như chuối ba hương, Như xôi nếp một như đường mía lau. Nhà sư cũng viết “Thương mẹ là một cái gì rất tự nhiên… Thương mẹ không phải là một vấn đề luân lý đạo đức. Anh mà nghĩ rằng tôi viết bài này để khuyên anh về luân lý đạo đức là anh lầm. Thương mẹ là một vấn đề hưởng thụ…Một món quà như mẹ mà còn không vừa ý thì họa chăng có làm Ngọc hoàng Thượng đế mới vừa ý, mới bằng lòng, mới sung sướng. Nhưng tôi biết Ngọc hoàng không sung sướng đâu, bởi Ngọc hoàng là đấng tự sinh, không bao giờ có diễm phúc có được một bà mẹ.”Cuối cùng bản văn, nhà sư Nhất Hạnh viết:”Ðó là điệp khúc tôi muốn ca hát cho anh nghe hôm nay. Và anh hãy ca, chị hãy ca cho cuộc đời đừng chìm trong vô tâm, quên lãng. Ðóa hoa màu hồng tôi cài trên áo anh rồi đó. Anh hãy sung sướng đi.

“Hạnh phúc thay cho người nào được Thượng Đế ban tặng cho một người mẹ hiền” Thật vậy, hạnh phúc của con cái trong cuộc đời này là có mẹ. Mẹ đã cho con tất cả, mẹ là cuộc đời của con! Thật khó có thể tìm được một ngôn từ nào để diễn tả hết về mẹ. “Đêm nay con ngủ giấc tròn, mẹ là ngọn gió của con suốt đời.” Trong cuộc đời này, có ai lại không được lớn lên trong vòng tay của mẹ, được nghe tiếng ru hời ầu ơ ngọt ngào, có ai lại không được chìm vào giấc mơ trong gió mát tay mẹ quạt mỗi trưa hè oi ả. Và trong cuộc đời này, có ai yêu con bằng mẹ, có ai suốt đời vì con giống mẹ, có ai sẵn sàng sẻ chia ngọt bùi cùng con như mẹ. Tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng nhất trên đời này. Tình cảm ấy đã nuôi dưỡng bao con người trưởng thành, dạy dỗ bao con người khôn lớn. Có giấy mực nào có thể viết được, tả được tình mẹ yêu con. Nó vô bờ, vô bến, kì vĩ và tuyệt vời lắm. Vũ trụ có rất nhiều kì quan nhưng kì quan đẹp nhất, lớn nhất đó chính là trái tim của mẹ.

Thúy Vi / SBTN 

(311)