Home Giải Trí & Đời Sống Nhớ người nhạc sĩ yêu người, yêu đời – Văn Phụng

Nhớ người nhạc sĩ yêu người, yêu đời – Văn Phụng

Nhớ người nhạc sĩ yêu người, yêu đời – Văn Phụng
Ảnh: Cafe Văn Nghệ

Ngày 17/12 năm nay, đã là kỷ niệm 27 năm ngày mất của cố nhạc sĩ Văn Phụng. Ông sinh năm 1930 tại Hà Nội. Ông là một trong số rất ít người Việt đi vượt biển chọn Indonesia là nơi định cư. Ông mất tại Indonesia vào ngày 17/12/1999.

Nhớ về nhạc sĩ Văn Phụng, người ta nhớ một nhạc sĩ tài hoa, duyên dáng, vui tính, chơi được nhiều nhạc cụ khác nhau. Trong sự nghiệp sáng tác, ông để lại khoảng 100 ca khúc cho đời. Và những người yêu thích người yêu thích giòng nhạc Văn Phụng đều nhận thấy sự yêu đời, tinh thần lạc quan có mặt trong hầu hết các sáng tác của ông.

Nhạc sĩ Văn Phụng học nhạc với người Pháp từ thưở còn ở Hà Nội. Cho nên nhạc của Văn Phụng hầu hết có sắc thái của nhạc Tây Phương. Ông viết nhạc ở nhiều chủ đề. Nhiều nhất vẫn là tình khúc. Rồi những bài ca ngợi quê hương, đất nước. Và đặc biệt, phải kể đến những ca khúc mang đậm tính phiêu lưu, phóng khoáng của một người nhạc sĩ trẻ trung, yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống. Ca khúc đầu tay của Văn Phụng, Ô Mê Ly, mà cũng là một trong những ca khúc nổi tiếng nhất, đã thể hiện rất rõ tính cách “lãng tử yêu đời” này của ông:

Ô mê ly, mê ly! Ô mê ly, mê ly đời ta!
Ô mê ly đời sống với cây đàn
Tình tính tang dạo phím rồi ca vang
Chiều êm êm nhìn phía xa mây vàng
Giục lòng ta dạo khúc ca với đàn
Một chiều mưa ta hát vang “Mưa rơi!”
Rồi cùng ta mưa đáp: “Cho tươi đời!”
Một ngày nắng ta hát vang: “Nắng tươi!”
Đàn cầm tay say sưa hát là nguồn vui
Gió sớm đã về, cùng tiếng hát tiếng cười
Thấp thoáng bóng người ngoài đám lúa cất lời
Thấy tiếng hát cười là gió sớm đến mời: “Người ơi, đàn đi!”
Ô mê ly, mê ly! Ô mê ly, mê ly đời ta!… 

Bài hát với tiết điệu Paso rộn ràng, như khúc lữ hành của một đoàn Gipsy.  Ô Mê Ly được phổ biến rộng rãi trong các tổ chức sinh hoạt thanh niên trước 1975, như Hướng Đạo, phong trào Du Ca… Bài hát Ô Mê Ly cũng gắn liền với sự tên tuổi của Ban Hợp Ca Thăng Long, một ban nhạc lẫy lừng với những tên tuổi lớn như Thái Thanh, Hoài Bắc, Hoài Trung… Ô Mê Ly với sự trình bày của Ban Hợp Ca Thăng Long trước 1975 vẫn được xem là phiên bản hay nhất của ca khúc vui tươi, yêu đời này.

https://www.youtube.com/watch?v=B-p5_D-MEx8

Một tình khúc nổi tiếng rất lãng mạn, mang âm hưởng của nhạc cổ điển Tây Phương của nhạc sĩ Văn Phụng, đó là Tiếng Dương Cầm. Phải nói rằng đây là một ca khúc đẹp thanh thoát từ nhạc đến lời. Bài hát như kể một câu chuyện, như dựng nên một đoạn phim. Một đêm xuân mưa phùn, người nghệ sĩ đi dạo trên những con phố Hà Nội. Rồi tình cờ nghe ở nhà ai có tiếng đàn dương cầm tấu khúc Chopin. Người nhạc sĩ đã tương tư tiếng đàn, và tương tư cả người con gái chơi đàn chưa biết mặt:

Nhớ hôm nào mùa xuân mới sang
Muôn bầy chim ca hót vang
Tung cánh nhẹ bay la đà
Bướm khoe màu trên muôn sắc hoa
Chập chờn tung bay thướt tha
Đùa giỡn trong tia nắng vàng
Nhớ đêm nào tình xuân ngất ngây
Mưa phùn rơi rơi ướt vai
Đi mãi tìm ai yêu đàn
Bước chân lạc nơi đây chốn nao
Trên lầu ai kia cất cao
Vang tiếng dương cầm thiết tha
Trầm trầm êm êm thánh thót
Nhịp nhàng khoan thai thắm thiết
Nhạc lòng đưa câu luyến tiếc
Người ơi còn nhớ
Chopin ngày xưa vì ai dệt nên câu nhạc lâm ly…

Chỉ cần nghe Tiếng Dương Cầm, người nghe thuộc thế hệ sau cũng có thể tưởng tượng ra sự thanh lịch của người Hà Nội thời tiền chiến. Những chàng nhạc sĩ di cư vào Nam tương tư Hà Nội là phải rồi! Một trong những phiên bản đầu tiên của Tiếng Dương Cầm, nhưng ít được phổ biến, được trình bày bởi ca sĩ Anh Ngọc, với phần phụ họa của Mộc Lan, Mai Hương. Phiên bản này có phần phối khí công phu, với phần dạo đầu là tiếng đàn piano với tấu khúc Sầu Chopin. Cộng với tiếng hát “trượng phu”, quí phái của Anh Ngọc, phiên bản này có lẽ diễn đạt được tâm tình của tác giả Văn Phụng gởi qua ca khúc này trọn vẹn nhất.

Viết nhạc theo phong cách “Tây” là sở trường, nhưng không phải là Văn Phụng không có những ca khúc mang âm hưởng dân tộc đặc sắc. Ca khúc rất thịnh hành trước 1975 của Văn Phụng trong thể loại nhạc dân tộc, đó là Trăng Sáng Vườn Chè, phổ từ bài thơ lục bát của nhà thơ tiền chiến nổi tiếng Nguyễn Bính. Văn Phụng đã phổ gần giữ lại trọn vẹn bài thơ thật mộc mạc, trong sáng, đậm nét tình quê của thôn xóm Miền Bắc Việt Nam:

Sáng trăng sáng cả vườn chè
Một gian nhà nhỏ đi về có nhau
Vì tằm tôi phải chạy dâu
Vì chồng tôi phải qua cầu đắng cay
Chồng tôi thi đỗ khoa này
Bõ công kinh sử từ ngày lấy tôi
Kẻo không thời chúng bạn cười
Rằng tôi nhan sắc cho người say mê
Tôi hằng khuyên sớm khuyên trưa
Anh chưa thi đỗ thì chưa động phòng
Một quan là sáu trăm đồng
Chắt chiu tháng tháng cho chồng đi thi
Chồng tôi cưỡi ngựa vinh quy
Hai bên có lính hầu đi dẹp đường
Tôi ra đón tận gốc bàng
Chồng tôi xuống ngựa cả làng ra xem
Đêm nay mới thật là đêm
Ai đem trăng tưới lên trên vườn chè

Trước 1975, ca khúc Trăng Sáng Vườn Chè cũng nổi tiếng gắn liền với giọng hát sắc xảo mà vẫn ngọt ngào của nữ ca sĩ Xuân Sơn.

Nhớ về Văn Phụng, là nhớ về một người nhạc sĩ có một đời sống hạnh phúc, với những ca khúc vui tươi, yêu đời. Là nhớ đến những giai điệu đẹp thuần túy của một nền nghệ thuật chân thiện mỹ của Miền Nam Tự Do.

Cung Mi / SBTN

(590)

tags: