Home Blog Nhân vụ nhà hàng “Uncle Ho” ở Úc: “… nếu bác Hồ còn sống…” (Dân VIệt)

Nhân vụ nhà hàng “Uncle Ho” ở Úc: “… nếu bác Hồ còn sống…” (Dân VIệt)

Nhân vụ nhà hàng “Uncle Ho” ở Úc: “… nếu bác Hồ còn sống…” (Dân VIệt)

Mấy hôm nay dư luận cộng đồng hải ngoại đang xôn xao về vụ một nhà hàng ở Brisbane Úc lấy tên là Uncle Ho, đang bị người Việt biểu tình. Bỗng dưng người viết bài này nhớ đến một câu nói thường xuyên nghe ở Việt Nam: “…nếu như bác Hồ còn sống…”.

Đây không phải là một câu nói tuyên truyền của ban tuyên giáo CSVN. Nó phát ra từ những người đã từng theo cách mạng, nay thấy mọi chuyện diễn ra trên đất nước không giống với những gì mà mình đã được tuyên truyền, nên đã tỉnh ngộ. Nhưng họ tin rằng “…nếu như bác Hồ còn sống…” thì mọi chuyện sẽ không như bây giờ…

Còn đáng ngạc nhiên hơn, ngay cả một số người trẻ lớn lên trong Miền Nam, cũng đã từng có cha mẹ, ông bà là “ngụy quân ngụy quyền”, mà cũng thốt lên câu này! Lưu ý rằng, có những thanh niên cũng học đại học, cũng đang làm cho những công ty nước ngoài, được đi đây đi đó nên có dịp mở mang tầm mắt. Những người này nói “…nếu như bác Hồ còn sống…” như là để chứng minh rằng mình cũng “khách quan”. Chế độ CSVN bây giờ không tốt, nhưng “…nếu như bác Hồ còn sống…” thì họ đã không tệ đến như vậy!

Phải công nhận rằng Hồ Chí Minh là một nhân vật gây nhiều tranh cãi nhất của lịch sử Việt Nam cận đại. Trước sự sụp đổ niềm tin của người dân vào chính quyền CSVN, đây là cái phao cuối cùng để chế độ còn có chỗ đứng trong lịch sử dân tộc. Sở dĩ nhiều người còn tin vào ông Hồ vì bộ máy tuyên truyền của chế độ từ gần một thế kỷ nay đã tạo dựng nên một vị anh hùng dân tộc vừa tài, vừa đức. Khi được biết đến những tài liệu lịch sử chống lại ông Hồ, thì người dân thường nghĩ là những dữ kiện này là để bôi nhọ, khó mà kiểm chứng được. Chuyện trong quá khứ mà, đâu có ghi hình, ghi âm gì đâu!

Nhưng có thực sự là khó khăn lắm để đánh giá đúng về ông Hồ không? Có phải là giới trẻ Việt Nam cần đối chiếu tài liệu lịch sử để đánh giá đúng về con người này không?

Có lẽ không cần! Chỉ cần dùng chính những gì mà ông Hồ đã từng nói, từng viết để lại, và dùng một cái đầu biết phân tích đánh giá bình thường thôi- theo kiểu “common sense” mà người Tây Phương vẫn hay sử dụng- là đủ.

Một câu nói thuộc loại kinh điển nhất của Hồ Chí Minh: “Yêu nước là yêu chủ nghĩa xã hội”. Những ai đã từng học trung học, đại học dưới mái trường xã hội chủ nghĩa đều phải từng viết luận văn để bình luận và ca ngợi câu nói này. Ông Hồ tin tưởng mãnh liệt rằng con đường cách mạng xã hội chủ nghĩa là con đường duy nhất để cứu nước. Trên cương vị lãnh đạo, ông đã đây đất nước Việt Nam vào cuộc nội chiến tương tàn để đạt được mục tiêu này. Và nay thì định hướng đó người dân cả nước đều thấy nó là sai lầm. Ở Việt Nam, chỉ còn một số giới chóp bu của đảng CSVN, cùng ban tuyên giáo là đang cố gắng vớt vát sai lầm chết người này, bằng cách đẻ ra thứ quái thai “kinh tế thị trường định hướng XHCN”, để tự dối dân và dối mình.

Trở lại về chuyện đánh giá ông Hồ qua câu nói của chính ông. Với vai trò là một nhà lãnh đạo đất nước, nhiệm vụ quan trọng trên hết của ông Hồ là phải định ra hướng đi đúng cho dân tộc, cho đất nước mình. Giống như người thuyền trưởng thì nhiệm vụ quan trọng nhất là phải đưa con thuyền của mình đến bến. Hay đơn giản, đời thường hơn một chút, nhiệm vụ của người lái taxi là phải đưa khách đi đến điểm tới một cách an toàn. Chỉ có vậy thôi. Nếu xét trên khía cạnh nhiệm vụ, trách nhiệm như vậy, các bạn trẻ có thể kết luận rằng ông Hồ là một nhà lãnh đạo bình thường không ( chưa cần nói đến chữ thiên tài!)? Còn nếu xét đến những hậu quả to lớn, lâu dài mà định hướng sai lầm này đã để lại cho đất nước Việt Nam, thì câu trả lời còn rõ ràng hơn nữa.

Một câu viết khác của chính ông Hồ, cũng thuộc dạng để đời, nằm trong di chúc của chính ông: “…Phòng khi tôi sẽ đi gặp cụ Các Mác, cụ Lênin và các vị cách mạng đàn anh khác…”. Câu viết này một lần nữa lại khẳng định niềm tin tuyệt đối vào cách mạng XHCN của ông Hồ, giống như câu nói trên. Di chúc của một người là cái gì tâm huyết nhất của một đời người. Câu viết này cũng thể hiện rằng ông Hồ đặt vai trò của cách mạng vô sản thế giới lên trên những giá trị truyền thống của dân tộc. Không có các bậc tiền nhân, không có ông bà tổ tiên trong “danh sách cần gặp” của ông ở bên kia thế giới. Lúc cách mạng còn thắng thế, câu nói này được ban tuyên giáo phân tích như là “một tầm nhìn vĩ đại, vượt qua giới hạn dân tộc” của Hồ Chí Minh.

Và ngày nay, khi những bức tượng Lê Nin đã bị đập phá, dỡ bỏ ở ngay chính nước Nga, thì các bạn trẻ nghĩ gì về “tầm nhìn” của ông Hồ? Một vì lãnh đạo không đặt dân tộc lên vị trí ưu tiên, nhưng lại chọn một con đường sai lầm chết người như vậy cho dân tộc, liệu có nên được xem là “vị cha già dân tộc” không?

Còn nhiều thí dụ tương tự như vậy lắm. Các bạn trẻ trong nước chỉ cần tình táo, khách quan một chút là có thể nhận ra được giá trị của huyền thoại này. “…Nếu bác Hồ còn sống…”, thì đây: những sai lầm chết người, phi nhân, phi văn hóa của đảng CSVN đã làm cho nhân dân Việt Nam đều xảy ra trong thời ông Hồ còn sống. Vụ án “trăm hoa đua nở” đàn áp giới trí thức, văn nghệ sĩ miền Bắc. Vụ cải cách ruộng đất, đấu tố giết giới địa chủ ở nông thôn. Nên nhớ rằng đây là hai vụ được chính giới lãnh đạo CSVN ngày nay công nhận là do chính mình làm. Chưa kể đến những vụ tày trời khác mà họ vẫn phủi trách nhiệm như vụ thảm sát Mậu Thân 1968. Trước những sai lầm lớn lao như vậy, nếu là một nhà lãnh đạo có liêm sỉ, có một chút nhân cách ở các quốc gia văn minh, thì người đó phải từ chức. Còn ông Hồ đã làm gì? Hình như ông đã khóc khi nghe nói địa chủ bị giết trong cải cách ruộng đất, và bảo rằng ông không biết cấp dưới làm sai! Một nhà lãnh đạo phải dám đứng ra chịu trách nhiệm về những gì cấp dưới mình làm, không thể đổ thừa là không biết được!

Các bạn trẻ trong nước, hãy tự tìm ra câu trả lời cho mình, bằng sự sáng suốt của tuổi trẻ. Thời đại ngày nay là thời đại của thông tin, đâu còn dễ dàng bưng bít như xưa. Rất mong một ngày nào đó, câu nói “… nếu Bác Hồ còn sống…” sẽ không còn là của những người trẻ tuổi trong nước…

Dân Việt

Bài viết được tác giả gởi đến SBTN

(Các bài viết trong mục Blog thể hiện quan điểm riêng của tác giả)

(14)