Nhạc sĩ Thanh Bình

Nhạc sĩ Thanh Bình

Trong làng âm nhạc Việt Nam, Thanh Bình là một nhạc sĩ âm thầm ít được nhắc tới nhưng rất tài hoa. Nhạc sĩ Thanh Bình để lại hàng loạt tình khúc nhạc vàng ra đời trong giai đoạn 1954 – 1975 như Những Nẻo Đường Việt Nam, Tiếc Một Người, Chiều Vàng Trên Sóng, Còn Nhớ Hay Quên, Ðừng Đến Rồi Đi, Gặp Gỡ Duyên Nhau, Mưa Qua Sông, Bông Súng Đồng Quê, Thương Nhau Hát Lý Qua Cầu… Tuyệt phẩm Tình lỡ của ông được nhiều thế hệ ca sĩ Việt Nam từ Khánh Ly, Ánh Tuyết… cho tới Lệ Quyên, Hồ Hoàng Yến trình bày.

Nhạc sĩ Thanh Bình tên thật là Nguyễn Ngọc Minh, sinh năm 1932, nguyên quán Bắc Ninh. Cha mẹ đều sớm qua đời, để lại ông cùng 3 chị em gái. Chị và em gái út ông hiện tại đã mất, còn người em kế sống ở Pháp nhưng anh em không còn liên lạc. Khoảng 1952-1953, khi còn sống ở ngoài Bắc, ông viết truyện ngắn và đưa tin văn hóa văn nghệ cho nhiều tờ báo với bút danh Thanh Bình. Từ 1950 đến 1954 ông xuôi ngược các vùng miền Bắc Ninh, Hải Phòng, Thanh Hóa, Sầm Sơn, Hà Nội rồi sau đó vào Nam tiếp tục rong ruổi cho đến nay.

Nhạc sĩ Thanh Bình đã từ trần vào lúc 4 giờ sáng ngày 23 tháng 5 năm 2014, hưởng thọ 82 tuổi. Theo như tin được biết ông bị ngã trong lúc đi vào phòng vệ sinh rồi sau đó lịm dần đi. Dù người nhà kịp thời gọi xe cứu thương, nhạc sĩ vẫn không qua khỏi.

Nhạc sĩ Thanh Bình không chỉ có mỗi ca khúc Tình lỡ, mà ông còn là tác giả của những ca khúc: ‘Còn Nhớ Hay Quên?’, ‘Đừng Đến Rồi Đi’ (1959), ‘Tiếc Một Người’ (1972)… Những cái tựa của các ca khúc kể trên khiến người ta tự hỏi: nhạc sĩ Thanh Bình viết cho ai đây, người yêu đầu đời hay người vợ tuyệt tình…?

Theo lời kể của nhạc sĩ Nguyễn Ánh 9, khi Thanh Bình đã là nhạc sĩ, thì Nguyễn Ánh 9 chỉ là nhạc công đi đàn dạo. Một lần, ông được bạn bè giới thiệu gặp đàn anh trong nghề để học hỏi. Ấn tượng của ông về Thanh Bình là “một chàng trai đẹp, hào hoa, phong nhã”. Mãi một thời gian sau, 2 người quen biết nhau, coi nhau như anh em. Thanh Bình đã dạy ông rất nhiều về nghề nghiệp. Nguyễn Ánh 9 không biết nhiều về đời tư của nhạc sĩ Thanh Bình. Vì lúc đó, Thanh Bình sống rất khép kín, ít khi chia sẻ chuyện riêng: “Có lẽ ông ấy gặp quá nhiều chuyện buồn trong cuộc sống nên giữ cho riêng mình”. Thanh Bình sáng tác ít, nổi tiếng nhất là ca khúc Tình Lỡ do được sử dụng trong phim Nàng. Nguyễn Ánh 9 kể: “Có lần tôi hỏi anh ấy tại sao lại viết nhạc ít vậy, anh ấy nói rằng viết nhạc đâu phải để kiếm tiền. Có cảm xúc thì mới viết được”. Đúng như tên gọi ca khúc Tình Lỡ nổi tiếng của ông, cuộc tình nào của ông cũng đầy nỗi buồn thăm thẳm.

Thời trẻ, Thanh Bình từng ba lần đổ vỡ hôn nhân. Sau 1954, nhạc sĩ Thanh Bình lấy vợ người Sài Gòn. Hai vợ chồng có một con gái và mở một tiệm cơm mà thực khách phần đông là những viên chức người Pháp. Rồi cô vợ bỏ chồng đi theo một người trong số họ về Pháp, bỏ lại đứa con gái cho ông. Một mình nuôi con trong muôn vàn khó nhọc. Không ít lần ông tự hỏi: “Yêu nhau là thế, sao bỏ đi quá dễ dàng?”.  Ông không muốn nhớ về những ký ức đã đi vào dĩ vãng nhưng ở đời lạ lắm! “Khi không muốn còn gì để nhớ. Là lúc lòng không thể nào quên” (thơ Phan Vũ). Thanh Bình cũng như vậy.Ông bảo đời cứ ném ông vào khoảng trời cay đắng. Ông ở với vợ chồng người con gái trong một căn nhà nhỏ ở Gò Vấp. Tuổi già, lại đeo thêm những chứng bệnh về tim mạch và cao huyết áp. Thỉnh thoảng các nghệ sĩ ở nước ngoài (ca sĩ Thanh Thúy, diễn viên Giang Kim) gửi biếu ông chút tiền chữa bệnh.

Rồi người con gái của nhạc sĩ Thanh Bình phải lâm vào vòng lao lý, may nhờ đứa cháu gái gọi ông bằng cậu (tức chị Phượng) tìm được, đưa ông về và cưu mang đến cuối đời. Nhắm mắt mà không được gặp con.Trong những năm tháng sau cùng, sống với các cháu trong gian nhà đơn sơ, ông ít khi nhắc lại quá khứ với ai, chỉ tâm sự với ca sĩ Ánh Tuyết mỗi lần chị đến thăm. Người nhạc sĩ tóc đã phai màu vẫn ôm nỗi cô đơn với một biển sầu hiu hắt. Bao nhiêu ngày đợi tháng chờ con mòn mỏi là bấy nhiêu đau buồn, lo lắng không yên. Trong đêm nhạc đầu tiên cũng là cuối cùng của đời mình, ông xúc động nói với ca sĩ Ánh Tuyết: Cả đời ông chưa bao giờ được ngồi xem đêm nhạc của mình như thế. Bây giờ có chết ông cũng mãn nguyện rồi.

Thúy Vi / SBTN

(329)