Home Tin Tức Việt Nam Nhà văn Dương Nghiễm Mậu qua đời tại Sài Gòn, hưởng thọ 81 tuổi

Nhà văn Dương Nghiễm Mậu qua đời tại Sài Gòn, hưởng thọ 81 tuổi

Nhà văn Dương Nghiễm Mậu qua đời tại Sài Gòn, hưởng thọ 81 tuổi
Ảnh: rfa.org

Nhà văn Dương Nghiễm Mậu tên thật là Phí Ích Nghiễm, sinh ngày 19 tháng 11 năm 1936 tại quê nội làng Mậu Hòa (quê ngoại làng Dương Liễu), huyện Đan Phượng, phủ Hoài Đức, tỉnh Hà Đông. Từ 12 đến 18 tuổi ônsống ở Hà Nội.

Ông học tiểu học ở trường Hàng Than, trung học ở Chu Văn An. Ông thường viết đoản văn, tùy bút cho báo trường và các báo có phụ trang văn nghệ học sinh.

Năm 1954 ông di cư vào Nam với gia đình, năm đầu ở Huế, năm sau ra Nha Trang. Vào hè 1957 ông vào sống hẳn Sài Gòn.

Từ 1957 trở đi ông bắt đầu viết nhiều tạp văn, tùy bút, đoản văn, truyện ngắn, truyện dài. Tiểu thuyết đầu tay của ông mang tên Đầy Tuổi Tôi được đăng trên tạp chí Văn Nghệ từ số 2, tháng 3/1961 (sau in thành sách đổi tên là Tuổi nước độc, Văn, 1966). Cùng truyện ngắn Cũng Đành in lần đầu trên báo Tân Phong của Trương Bảo Sơn và truyện ngắn Rượu Chưa Đủ được in trên Sáng Tạo (bộ cũ, số 28-29 tháng 1-2/1959) đã xác định phong cách văn chương Dương Nghiễm Mậu.

Từ 1962, ông làm cho tạp chí Văn Nghệ với Lý Hoàng Phong, đồng thời viết cho các báo Sáng Tạo, Thế Kỷ 20, Tin Sáng, Văn, Văn Học, Bách Khoa, Giao Điểm, Chính Văn, Giữ Thơm Quê Mẹ, Sóng Thần… Tập truyện ngắn đầu tay Cũng Đành do tạp chí Văn Nghệ xuất bản năm 1963.

Truyện dài Gia Tài Người Mẹ (Văn Nghệ, 1964) từng được giải thưởng Văn Chương Toàn Quốc (miền Nam), 1966.

Vào năm 1966 ông nhập ngũ. Từ 1967 ông làm phóng viên quân đội đến 30/4/1975.

Ông lập gia đình năm 1971, với bà Hồ Thị Ngọc Trang, giảng viên Anh ngữ. Hai người có hai con trai tên là VIệt và Hà.

Đây là một số tác phẩm được biết đến của nhà văn Dương Nghiễn Mậu đã in:

Truyện ngắn: Cũng Đành (Tạp chí Văn Nghệ, Sài Gòn, 1963), Đêm (Giao Điểm, 1965), Đôi Mắt Trên Trời (Giao Điểm, 1966), Sợi Tóc Tìm Thấy (Những tác phẩm hay, 1966), Nhan Sắc (An Tiêm, 1966), Kinh Cầu Ngguyện (Văn Xã, 1967), Ngã Đạn (Tân Văn, 1970), Cái Chết Của… (Văn Xã, Sài Gòn, 71; An Tiêm, tái bản, Paris, 2001)…

Truyện dài: Gia Tài Người Mẹ (Tạp chí Văn Nghệ, 1964), Đêm Tóc Rối (Thời Mới, 1965), Tuổi Nước Độc (Văn, 1966), Phấn Đấu (Văn, 1966), Ngày Lạ Mặt (Giao Điểm, 1967), Gào Thét (Văn Uyển, 1969), Con Sâu (Sống Mới, Hoa Kỳ, không đề năm)…

Những tác phẩm khác: Địa Ngục Có Thật (bút ký, Văn Xã, 1969), Quê Người (Văn Xã, 1970), Trong Hoang Vu, Tên Bất lực, Kẻ Sống Đã Chết, v.v…

Sau năm 1975, ông ở lại Sài Gòn, và bị đi học tập cải tạo đến năm 1977. Trong suốt thời gian ở lại quê nhà, ông sống ẩn dật, ít giao thiệp, chỉ gặp một số ít người bạn văn cố tri từ trước 1975.

Sau đó ông học nghề và chuyển sang sáng tác tranh sơn mài để sinh sống và tiếp tục sinh hoạt nghệ thuật, ngay tại căn nhà nhỏ ở trong con hẻm đường Trương Minh Ký – Sài Gòn.

Những người yêu mến nền văn học nghệ thuật Miền Nam trước 1975 ngậm ngùi tiễn đưa thêm một tác giả trân quí nữa về với cõi vĩnh hằng.

Đoàn Hưng / SBTN

(1)