Home Tin Tức Việt Nam Một bà mẹ bảy năm kêu oan cho con trai

Một bà mẹ bảy năm kêu oan cho con trai

Một bà mẹ bảy năm kêu oan cho con trai

Theo cáo trạng, tối ngày 13-1-2008, bị cáo Hồ Duy Hải đã đi xe gắn máy tới Bưu cục Cầu Voi, vào bên trong để gặp hai nhân viên nữ là Hồng và Vân. Do đòi quan hệ không được, Hải dùng dao cắt cổ chị Hồng. Sau khi chị Vân đi mua trái cây về, Hải tiếp tục cắt cổ chị Vân. Cả hai nạn nhân đều đã chết vì mất máu. Sau khi gây án khoảng hơn 3 tháng, Hải bất ngờ bị công an bắt và khai nhận chính mình là thủ phạm.

Sau 2 lần xét xử sơ thẩm và phúc thẩm trong năm 2008, Hồ Duy Hải đều bị tuyên án tử hình.

Rất nhiều bài báo viết về vụ án Hồ Duy Hải và khẳng định, Hồ Duy Hải không phải là hung thủ. Những chứng cứ căn bản để kết tội Hồ Duy Hải thì không có, ví dụ như tại hiện trường, cơ quan cảnh sát điều tra thu được rất nhiều dấu vân tay nhưng không có một dấu vân tay nào trùng với 10 dấu vân tay trên 10 ngón tay của Hồ Duy Hải.

Bản kết luận giám định của Phòng Kỹ thuật Hình sự Công an Long An ngày 11/4/2008 đã xác định điều này nhưng không được cơ quan cảnh sát điều ta xét tới.

Bà Nguyễn Thị Loan SN 1963 ngụ tại ấp 1, xã Duy Thành, huyện Thủ Thừa, tỉnh Long An cho biết, con bà là Hồ Duy Hải, bị công an bắt sau 3 tháng xảy ra vụ án giết người ở Cầu Voi và bị công an cáo buộc phạm tội giết người, cướp của.

Bà Loan khẳng định con trai bà không có tội và cho biết thêm, “cảnh sát hình sự Tỉnh Long An đã giám định và khẳng định, 10 dấu vân tay của Hồ Duy Hải không trùng khớp với nhiều dấu vân tay trên lavabô và vòi nước, tại nơi hiện trường. Vậy các dấu vân tay này là của ai mà cơ quan cảnh sát điều tra không điều tra ra hung thủ, mà lại bắt và kết án oan con trai tôi. Hung thủ đang ở đâu, tôi không biết”.

“Công an đã sai người –nhân viên bưu điện ở xã Nhị Thành ra chợ mua con dao và cái thớt về, để nộp cho cơ quan công an làm tang chứng vụ án. Hồ sơ lại bị cạo sửa…” Bên cạnh đó, bà Loan nói “nhân chứng cho biết không nhìn thấy Hồ Duy Hải mà công an nói là người đó thấy Hồ Duy Hải. Nhân chứng này vẫn còn sống và họ sẵn sàng làm chứng điều này.”

Kết luận vân tay cho thấy không có vân tay của Hồ Duy Hải ở hiện trường vụ án.

Suốt 7 năm, Bà Loan đi từ Nam ra Bắc để khiếu nại và kêu oan cho con. Nhưng đi đến đâu bà cũng bị công an bắt đuổi đi, không ai giải quyết cho bà. Bà nói: “Lần nào tôi đi thăm con tôi đều nói, mẹ ơi, mẹ kêu oan và minh oan cho con. Trước tòa, con chỉ đọc theo cáo trạng chứ con không thực hiện hành vi đó, tại sao công an bắt nhốt con hoài không tha mẹ ơi. Tôi khóc riết bảy năm nay không còn nước mắt nữa.”

Luật sư Trần Hồng Phong là người đứng đơn đề nghị giám đốc thẩm vụ án này. Đơn của ông được Tòa ánNDTC và Viện Kiểm sát TC trả lời, nhưng đều rất ngắn gọn (chỉ vài dòng) và có nội dung giống nhau là đã xử “đúng người, đứng tội”. Với cách trả lời như vậy, toàn bộ những vấn đề mà luật sư đã nêu ra trong đơn, gồm hàng chục nội dung, trong đó có tình tiết về dấu vân tay – đều không được xem xét, trả lời cụ thể.

Cách đây ba ngày, vào ngày 25.11.2014, Chánh án Tòa án tỉnh Long An và thư ký tòa án đã gặp gia đình bà Loan và thông báo, đã có quyết định tử hình nhưng không cho gia đình bà biết là ngày nào. Chánh án Tòa án tỉnh Long An – đại diện cho một cơ quan công quyền đã thẳng thừng hỏi bà Loan: “bà có đồng ý tiêm thuốc độc cho con trai bà và mang xác con trai bà về nhà hay không?”.

Trước đây, dư luận cả nước chấn động về vụ án oan Nguyễn Thanh Chấn. Thông tin cho thấy toàn bộ những lời khai nhận tội, thực nghiệm, tang vật … đều là ngụy tạo, ép cung. Trong khi đó, những chứng cứ ngoại phạm của anh Chấn đã bị tòa “vứt vào sọt rác”.

Khoa học đã chứng minh rằng mỗi người chỉ có một dấu vân tay duy nhất. Như vậy, nếu Hồ Duy Hải thực sự là thủ phạm, thì những dấu vân tay thu giữ tại hiện trường là của ai?

Tại sao cơ quan công quyền lại dửng dưng, thờ ơ trước nỗi đau oan khiên của một người mẹ có đứa con đang cận kề với cái chết oan?

Tú Thanh / SBTN

(5)