Home Giải Trí & Đời Sống Khánh Băng – ca khúc Sầu Đông Em Đã Sang Ngang Rồi

Khánh Băng – ca khúc Sầu Đông Em Đã Sang Ngang Rồi

Khánh Băng – ca khúc Sầu Đông Em Đã Sang Ngang Rồi

Bản Sầu Đông có lời ca như sau:

Chiều nay gió Đông về, dừng chân trên bến xưa
Đời trai gió sương, về thăm cố hương.
Tìm bao nhớ thương, mà sao phố phường vắng.
Tình sầu lạnh buốt đêm trường.

Rồi ngày mai sẽ ra đi phương trời
Biết đâu trên đường vạn nẻo từ ly
Biết đâu cuộc đới ngày mai đổi thay
Mà tôi vẩn còn .. nhớ .. nhớ .. nhớ
Phút giây ban đầu.

Ngại ngùng bước chân buồn, em đã sang ngang rồi
Đành thôi nhớ mong, gởi theo gió Đông.
Tình yêu giá băng vào nơi cuối trời nhớ
Sầu Đông còn đến bao giờ.

Bài Sầu Đông ra đời được nồng nhiệt đón nhận với thể điệu Twist sôi động trên sàn nhảy, nhưng giai điệu và lời ca lại đượm nét u buồn tả cảnh mùa đông lạnh lẽo, người lữ khách về thăm chốn xưa tìm người yêu thì em đã đi lấy chồng. Cả bài hát có câu “Em đã sang ngang rồi” là nổi bật. Nam khán giả ưa nhất câu này vì trong đời ai mà không một lần nhìn người con gái mình yêu lên xe hoa.

Dòng nhạc gọn gàng chuyển cung theo hợp âm quãng năm vòng, cung Re Thứ rồi sang Sol Thứ rồi sang Mi Trưởng Bảy, xuống La Trưởng Bảy rồi trở về hợp âm chủ Re Thứ. Đây cũng là công thức mà Khánh Băng hay dùng cho một số nhạc phẩm khác của ông.

Bài hát nổi tiếng đến nỗi có đặt thêm lời Pháp với tựa đề Johnny Mon Amour để thỏa mãn thị hiếu muốn nghe nhạc ngoại quốc của một số người thời đó, bản nhạc in rời được xuất bản năm 1965 bán rất chạy.

Ca sĩ Hùng Cường là một trong những người trình diễn Sầu Đông đầu tiên và thành công. Qua bên này hải ngoại, mấy chục năm trôi qua nhưng ca khúc này vẫn được ưa chuộng và có lúc trình diễn theo điệu Chachacha. Câu hát nghe thật buồn, thật quyến rũ: “Em đã sang ngang rồi, đành thôi nhớ mong, tình yêu giá băng, gởi theo gió đông, về nơi cuối trời, nhớ, sầu đông còn đến bao giờ.”

Nhạc sĩ Khánh Băng có thêm một số nhạc phẩm tiết tấu nhanh, sôi động, gọi là kích động nhạc vào thập niên 60 như Có Nhớ Đêm Nào: “Có nhớ đêm nào, về chung với nhau nơi này, tìm đến hòa khúc sum vầy”, Tiếng Mưa Rơi: “Nhìn mưa rơi nhuộm tím bầu trời, gió đêm vi vu muôn ngàn lời”, Trăng Thề: “Một đêm trăng sáng lung linh, bên đồi thanh vắng im lìm, người trai chinh chiến biên thùy, mơ về tìm phút yêu đầu”, Nếu Có Nhớ Đến: “Nếu có nhớ đến mối duyên tình ban đầu, nếu có nhớ đến phút vui qua rồi, chớ cho khóe mắt thấm tràn dòng châu, vấn vương gì đâu”. Mặc dù gọi là nhạc kích động nhưng lời ca da diết nỗi buồn đâu đó và văn chương bóng bẩy, đây cũng là nét đặc biệt của Khánh Băng.

Ông có bản Đôi Ngã Chia Ly điệu Bolero nghe cũng mùi mẫn: “Em ơi nép vào lòng nhau, má kề bên nhau, ta nhắc chuyện ngày qua, cho mối duyên thêm đậm đà”.

Một ca khúc chủ đề lính nổi tiếng của Khánh Băng là Giờ Này Anh Ở Đâu: “Giờ này anh ở đâu, Quang Trung nắng cháy da người, giờ này anh ở đâu, Dục Mỹ hay Lam Sơn, giờ này anh ở đâu, Đồng Đế nắng mưa thao trường”.

Trong những ca khúc có vẻ thời thượng, Khánh Băng với nhạc phẩm Vọng Ngày Xanh viết năm 1956, vượt trội hẳn lên về nghệ thuật với lời ca thanh nhã, nét nhạc cao kỳ: “Trời mưa gió lá cây tơi bời khắp nơi, tan nát bao cánh hoa tươi bên thềm. Gió chiều thét gào não nề, ôi trời mưa gió điêu tàn gieo bao đau thương. Người nghệ sĩ âm thầm trong đêm gió mưa, mơ màng nâng tiếng tơ đàn dịu dàng”

Bài hát có những đoạn vút cao đòi hỏi người hát phải có làn hơi sung mãn và kỹ thuật diễn tả. Ca sĩ Hùng Cường, Thái Thanh, Lệ Thu đã từng thu băng Vọng Ngày Xanh trước năm 1975. Ở hải ngoại sau này chỉ mới thấy có Đăng Lan bên Úc hát bài này. Có lẽ những ca sĩ trẻ sau này cũng nên trình diễn Vọng Ngày Xanh để thử thách giọng ca của mình và cũng để cho khán giả thưởng thức một ca khúc giá trị hầu như bị lãng quên của Khánh Băng.

Sau năm 1975, ở lại Sài Gòn, ông tiếp tục viết thêm một số nhạc phẩm đậm nét quê hương của Miền Nam như Trên Nhịp Cầu Tre: “Có ai nhớ về mấy nhịp cầu tre bờ ao đong đưa, ruộng lúa phì nhiêu tận cuối chân trời thẳng cánh cò bay, bến sông cuối làng có con đò, đón người khách lạ với câu hò”; Chiều Đồng Quê: “Chiều là chiều ơi, nắng chiều dần buông khắp nơi, từng bay chim tung cánh bay về nơi cuối trời”.

Nhạc sĩ Khánh Băng tên thật Phạm Văn Minh sinh năm 1935 tại Vũng Tàu và mất năm 2005 tại Sài Gòn hưởng thọ 70 tuổi.

Thập niên 60, 70 ban nhạc Khánh Băng Phùng Trọng nổi tiếng trên sân khấu Sài Gòn, hình ảnh Khánh Băng ôm cây đàn ghi ta, quì ngửa trên sân khấu hấp dẫn người ái mộ. Ông vừa sáng tác ca khúc vừa đệm đàn cho ca sĩ hát nhạc phẩm của mình, thật là tuyệt vời.

Với số lượng bài hát hàng trăm bài, trong đó có nhiều bản được ưa chuộng, Khánh Băng được xếp vào danh sách những nhạc sĩ lớn của làng tân nhạc Việt Nam.

Mùa đông đang về, nỗi buồn rét mướt và kỷ niệm chất ngất một thời thất tình xa xưa với nhạc phẩm Sầu Đông: “Em đã sang ngang rồi”. Tưởng nhớ tới tác giả Khánh Băng, kỷ niệm mười năm ông giã từ giới yêu nhạc.

Trần Chí Phúc / SBTN

(25)