Home Giải Trí & Đời Sống Hướng về Miền Trung, hướng về biển mẹ Việt Nam

Hướng về Miền Trung, hướng về biển mẹ Việt Nam

Miền Trung ơi, không biết đến bao giờ mới có lại một ngày bình yên.

Thương về Miền Trung, người Việt tìm nghe lại những ca khúc viết về Miền Trung, viết về biển mẹ. Mà hát về Miền Trung, làm sao có thể không nhớ đến những ca khúc của nhạc sĩ Phạm Duy? Những ca khúc viết cách đây đã hơn nửa thế kỷ, nghe cứ tưởng là mới viết ngày hôm qua.

Hát về Miền Trung, không ai là không biết ca khúc Về Miền Trung. Về Miền Trung được Phạm Duy sáng tác vào năm 1948 tại Thừa Thiên Huế, thời điểm mà ông và nhiều thanh niên yêu nước khác vẫn còn đang hăng say kháng chiến chống Pháp. Miền Trung của những ngày đất nước dù vẫn chưa độc lập, nhưng vẫn là một miền quê thật đẹp:

Về miền Trung ! Miền thùy dương bóng dừa ngàn thông
Thuyền ngược suôi suốt một dòng sông dài
Ôi quê hương xứ dân gầy
Ôi bông lúa, con sông xưa, thành phố cũ…

Nói đến miền Trung là nói đến những dãi cát trắng với những hàng thùy dương rợp bóng, với những bãi biển xanh ngắt hữu tình. Trí nhớ của những người đi xa hướng về Miền Trung đến giờ vẫn vậy. Đẹp mà tràn ngập đau thương. Nỗi đau của Miền Trung là nỗi đau của chinh chiến:

…Về miền Trung ! Người về đây sống cùng người dân
Lửa chinh chiến cháy bừng thôn làng điêu tàn…
…Hò hô hò ! Hò hố hô !
Người đi trên đống tro tàn
Thương em, nhớ mẹ hương vàng về đâu
Chiều khô nước mắt rưng sầu
Tan thân thiếu phụ, nát đầu hài nhi

Giặc tàn ác với dân mình là vậy. Nghe câu hò đoạn cuối của ca khúc Về Miền Trung, não nề như tiếng buồn của dân tộc Chàm gọi về…

Hò hố ! Hò hô !
Hà hớ hợ.. Nhớ thương về phía xa mờ
Biết bao người sống mong chờ
Hát rằng : Hà há hợ..
Nhớ về cố hương yêu dấu xa xưa !

Người xa quê hương còn nhớ rằng Miền Trung là một miền quê nghèo khó. Ca khúc Quê Nghèo cũng viết vào năm 1948 tại Quảng Bình, Phạm Duy chỉ bằng vài câu ca, đã lột tả được một cách chân thực cái nghèo khó của quê hương Miền Trung:

Làng tôi không xa kinh kỳ sáng chói
Có những cánh đồng cát dài
Có lũy tre già tả tơi
Ruộng khô có những ông già rách vai
Cuốc đất bên đàn trẻ gầy
Có người bừa thay trâu cầy
Bình minh khi sương rơi mờ trên rẫy
Thấp thoáng bóng người bên ngòi
Tát nước với giọt mồ hôi
Chiều rơi thoi thóp trên vài luống khoai
Hiu hắt tiếng bà mẹ cười
Vui vì nồi cơm ngô đầy…

Ruộng cát nên đất chẳng phì nhiêu. Người phải cày bừa thay trâu, để rồi bà mẹ Quảng Bình vui chỉ vì có được một nồi cơm độn ngô. Không ai có thể viết về cái nghèo khó của Miền Trung hay hơn như vậy!

(Nghe Quê Nghèo qua giọng hát Thái Thanh trước 1975 qua Youtube: https://www.youtube.com/watch?v=u4J8bkrXikk )

Ruộng nương Miền Trung khô cằn, sỏi đá. Nhưng mà mẹ thiên nhiên lại cho Miền Trung một món quà khác vô cùng giàu có: biển. Trong ca khúc Mẹ Trùng Dương (thuộc trường ca Mẹ Việt Nam), Phạm Duy đã mô tả biển mẹ là nguồn sống của người dân Việt:

Sóng vỗ miên man như câu ru êm của Mẹ dịu dàng
Nước biếc mênh mông như đôi tay ôm của Mẹ trùng dương
Mẹ Việt Nam cho quê hương muối trắng
Thêm thơm mâm cơm mặn nồng
Me còn cho con
Luôn luôn tôm to cá lớn tươi ngon đầy thuyền
Mẹ hiền không lên bão tố
Mẹ già không đem nỗi khó
Mẹ là mẹ nhà cho mưa với gió hiền khô…
Biển mẹ rộng lượng, bao dung với người dân Việt Nam đến như vậy.

Vậy mà… Đến hôm nay, biển mẹ đang chết dần mòn. Biển mẹ không còn cho tôm cá tươi ngon. Biển mẹ bây giờ đầy xác cá. Biển mẹ bây giờ là nơi đầy hiểm họa, thuyền của người Việt ra khơi có thể bị “tàu lạ” tấn công bất cứ lúc nào.

Những đứa con lạc lối đã quay lưng lại với Mẹ Việt Nam. Nhưng người phải gánh chịu nỗi bất hạnh lại chính là những người dân hiền lành, vô tội… Mất ruộng đồng, mất cả rừng vàng biển bạc. Có lẽ ở bước đường cùng như vậy, chính là lúc người dân Việt phải tự đứng lên để đòi lại quyền sống của chính mình. Các cuộc biểu tình vì biển mẹ đã và sẽ còn nổ ra trên khắp mọi miền.

Chỉ có tình thương của mẹ là bao la… Biển mẹ vẫn mong có một ngày nào đó, những đứa con lạc bước, lỡ lầm sẽ hối lỗi quay về, để cho biển mẹ sống lại. Và, vòng tay của biển mẹ vẫn luôn luôn rộng mở cho mọi đứa con:

…Sóng vỗ êm như khuyên con nên trở lại Mẹ hiền
Gió rít thông reo như kêu con mau trở về Mẹ yêu… (đoạn kết Mẹ Trùng Dương)

Đoàn Hưng / SBTN

(31)