Home Tin Tức Việt Nam Động cơ nào đằng sau việc Ngân hàng nhà nước có thể cho phá sản một số ‘ngân hàng yếu kém’ năm 2016?

Động cơ nào đằng sau việc Ngân hàng nhà nước có thể cho phá sản một số ‘ngân hàng yếu kém’ năm 2016?

Động cơ nào đằng sau việc Ngân hàng nhà nước có thể cho phá sản một số ‘ngân hàng yếu kém’ năm 2016?
Hình Internet

Câu hỏi phát ra là tại sao trong hai năm 2014-2015, Ngân hàng nhà nước lại không cho phá sản 3 ngân hàng Xây Dựng, Đại Dương và GP, mà lại phải mua lại bằng tiền gửi của khách hàng – như nhận định của “Góc khuất ĐH 12”, một tác giả mới xuất hiện trên mạng xã hội với những bài viết cho rằng Ngân hàng nhà nước đã “báo cáo láo” về tỷ lệ nợ xấu?

Trong hai năm 2014 và 2015, ba ngân hàng Xây Dựng, Đại Dương và GP đều trở thành án lớn với những vụ bắt bớ dàn lãnh đạo cao cấp nhất của các ngân hàng này. Nợ xấu của ba ngân hàng này lên đến 20,000 tỷ đồng, gấp đôi vốn điều lệ của những ngân hàng đó là 10,000 tỷ đồng.

Tác giả “Góc khuất ĐH 12” cũng đưa bài “Đại biểu dự đại hội 12 lạnh sống lưng khi biết Ngân hàng sắp vỡ nợ”, trong đó khẳng định: “Trong 2 năm 2014 – 2015, Ngân hàng Nhà nước không đóng góp bất kỳ một đồng nào cho Ngân sách nhà nước. Đó là chưa kể năm 2015, Ngân hàng Nhà nước đang lỗ 6.090 tỷ đồng”.

Lôi tuột ra ánh sáng việc “xử lý nợ xấu” của Ngân hàng nhà nước mà đã thực chất chẳng xử lý được gì, “Góc khuất ĐH 12” đặt vấn đề về trách nhiệm của giới lãnh đạo cơ quan siêu ngân hàng này.

Câu hỏi tiếp theo là trong năm 2016, những ngân hàng thương mại nào có thể được “cho” phá sản, cùng cách thức phá sản ồn ào và có thể tạo xáo động thiên hạ đến mức nào?

Cũng trong thời gian diễn ra đại hội 12, vài thông tin đe dọa đã xuất hiện trên mạng xã hội về khả năng “phe thất bại sẽ làm kiệt quệ kinh tế” và “bắt ngân hàng làm con tin”. Chỉ cần thông tin này có một phần cơ sở, đó chính là đòn trả đũa “phá kinh tế” của những người đang nắm trong tay toàn bộ hệ thống ngân hàng và thị trường tài chính. Bất luận ra sao, những kẻ chiến thắng trong đại hội 12 cũng có thể rơi vào tình cảnh khốn đốn nếu các thủ đoạn phá kinh tế được triển khai “từ nghị quyết vào thực tiễn”.

Một giả thiết hoàn toàn có thể xảy ra trong thực tế: đến một thời điểm nào đó và do không thể “ôm” được các ngân hàng chồng chất nợ xấu cùng nguy cơ phá sản trực tiếp, Ngân hàng nhà nước sẽ phải “buông” những ngân hàng này, khiến làn sóng ngân hàng phá sản dâng cao, có thể kéo theo hiệu ứng domino phá sản dây chuyền đối với những ngân hàng khác, đặc biệt trong tình trạng sở hữu chéo giữa các ngân hàng là đặc biệt gắn bó và cũng đặc biệt nguy hiểm.

Hoặc một giả thiết khác: nếu ai đó trong dàn lãnh đạo Ngân hàng nhà nước cố ý đẩy một số ngân hàng thương mại vào vực phá sản để người dân lao đến rút tiền hoặc biểu tình, khi đó chân đứng chính trị của phe đang cầm quyền sẽ ra sao?

Lê Dung / SBTN

(31)