Home Tin Tức Tin Video Đoản kỳ – trường kỳ

Đoản kỳ – trường kỳ

Ông Lưu Hiểu Ba – khôi nguyên Nobel Hòa Bình đã qua đời vì căn bệnh ung thư gan vào ngày 13 tháng 07 trong tình trạng giam lỏng tại bệnh viện ở vùng Đông Bắc Trung Quốc.

Ông Lưu Hiểu Ba, 61 tuổi, bị chính quyền cộng sản Bắc Kinh kết án 11 năm tù vào năm 2009, với cáo buộc ‘kích động lật đổ chính quyền’ sau khi ông này giúp soạn thảo bản kiến nghị có tên “Hiến Chương 08’ kêu gọi chính quyền Trung Cộng tiến hành cải tổ chính trị sâu rộng, và chấp nhận đa đảng.

Ông được Ủy ban Nobel Hòa Bình trao giải năm 2010 nhưng không thể đi nhận giải vì bị ở tù. Hành động kiên trì đấu tranh cho tự do dân chủ của ông Lưu Hiểu Ba từ Thiên An Môn đến hiến chương 08 đã giúp ông được thế giới tôn trọng và đứng ngang hàng với các vị khôi nguyên Nobel như Nelson Madela, và Andrei Sakharov.

Cái chết của ông Lưu Hiểu Ba trong vòng vây của an ninh Trung Cộng tại bệnh viện là một thông điệp đánh động đến lương tâm của của loài người văn minh. Khi có nhu cầu đánh sập Liên Xô, phương Tây đã nhắm mắt làm ngơ cho những vi phạm nhân quyền tại Trung Cộng, bắt tay với Đặng Tiểu Bình khi ông này mở cửa nước Tàu để cứu đảng sau những bước nhảy vọt sai lầm, và cách mạng văn hóa do Mao Trạch Đông gây ra.

Năm 1989, Đặng Tiểu Bình thẳng tay đàn áp phong trào dân chủ của sinh viên Trung Quốc tại Thiên An Môn. Phương Tây lãnh đạo bởi Bush cha lúc bấy giờ cũng chỉ lên tiếng phản đối trong chừng mực. Cựu tổng thống Nixon lúc đó còn viết thư riêng cho tổng thống Bush cha đề nghị đừng quá mạnh tay trừng phạt Trung Cộng mà phá vỡ liên minh Mỹ-Tàu chống Liên Xô.

Thập niên 1990, Trung Cộng từ từ mở rộng và kinh tế phát triển nhờ vào đầu tư ngoại quốc và lực lượng lao động giá rẻ khổng lồ.  Giới tiêu thụ tại các quốc gia Tây Phương nhờ đó mà mua được hàng hóa rẻ mạt. Trung Cộng trở thành nhà máy sản xuất toàn cầu, mà cả thế giới lệ thuộc vào nó. Không ngạc nhiên, khi mới nhậm chức tổng thống năm 1993, ông Bill Clinton quyết định không liên kết đặc quyền thương mại của Trung Cộng với vấn đề nhân quyền.

Ngày nay, Trung Cộng đang chiếm vị trí thứ  2 của nền kinh tế thế giới. Không những xem thường áp lực từ bên ngoài, mà Trung Cộng còn ngang nhiên trừng phạt quốc gia nào dám phản đối việc họ bỏ tù các nhà bất đồng chính kiến . Thụy Điển đã bị Trung Cộng cắt liên hệ ngoại giao năm 2010 khi Oslo trao giải Nobel hòa bình cho Lưu Hiểu Ba, và chỉ mới nối lại bang giao hồi năm ngoái.  Liệu rằng những thế lực chà đạp nhân quyền vẫn có thể tiếp tục xử dụng quyền lợi kinh tế để đàn áp những ai cản đường của nó?

Nhân quyền là giá trị toàn cầu. Là giá trị miên viễn.  Là đích đến của loài người văn minh. Nó mang tính cách trường kỳ, còn chính quyền chỉ là đoản kỳ. Bất cứ chính quyền hay thế lực nào tìm cách ngăn cản hay hủy hoại giá trị nhân bản rồi cũng sẽ bị đào thải.

(590)