Ca sĩ Giao Linh

Ca sĩ Giao Linh

Giao Linh là ca sĩ được Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông đào tạo. Theo lời nhạc sĩ kể lại: “Với Giao Linh có nhiều kỷ niệm khó quên.” Ông nhớ lại, vào một sáng chủ nhật năm 1965, Nhạc sĩ Thu Hồ đưa đến nhà ông một cô bé gầy gò ốm yếu.
Cô đến bằng chiếc xe máy mini Velo Solex, nhưng không đủ sức đẩy xe qua thềm nhà, phải nhờ Nhạc sĩ Thu Hồ giúp đỡ. Cô bé ngồi im lặng như đóng băng không nói năng chi, trong khi Nhạc sĩ Thu Hồ thao thao bất tuyệt về khả năng âm nhạc tiềm ẩn trong người cô.
Ông nhìn cô bé 16 tuổi, vóc dáng nhỏ nhắn, không phát triển như những cô gái cùng trang lứa, nghĩ thầm làm sao cô bé này có đủ hơi sức để hát hò. Nhạc sĩ đã gợi chuyện vui để cho cô bắt chuyện, qua đó khám phá cái duyên ngầm sân khấu mà trong nghề nghiệp gọi là tổ đãi cho người nghệ sĩ.
Nhưng cô bé vẫn không cười không nói, nên buổi gặp gỡ đầu tiên đó, ông không dự cảm được gì về cô. Tuy nhiên, để không phụ lòng Nhạc sĩ Thu Hồ, ông đã cho một cái hẹn thử giọng cô bé Đỗ Thị Sinh tại phòng thu âm của hãng dĩa Continental. Thật bất ngờ, Giao Linh, cái tên nghệ nhân sau này của cô bé Đỗ Thị Sinh, đã gây sửng sốt bằng chất giọng khỏe khoắn.
Cô hát vượt qua tầm cữ quãng tám một cách dễ dàng với làn hơi ngân nga dịu dàng truyền cảm. Sau khi hãng dĩa Continental chấp nhận, ông lên chương trình đào tạo, và chỉ sau một thời gian ngắn, tên tuổi Ca sĩ Giao Linh bừng sáng trên vòm trời nghệ thuật, sánh vai cùng đàn anh đàn chị đi trước.
Khi ấy Giao Linh vừa tròn 17 tuổi. Riêng cái tên mỹ miều “Nữ Hoàng Sầu Muộn” mà người đời ban tặng cho Giao Linh, chỉ vì cô không mỉm môi cười. Biệt danh này Giao Linh mãi mãi mang theo, dù từ lâu rồi cô đã có một gia đình rất hạnh phúc.” Giao Linh được Nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông nâng đỡ, và hát rất thành công bài “Loài Chim Biển” của Nguyễn Vũ.
Nguyễn Văn Đông huấn luyện Giao Linh để chen vai sát cánh với Phương Dung, Hoàng Oanh và Thanh Tuyền, và tiếng hát của cô bắt đầu đi sâu vào quần chúng. Cô chọn những bản vừa vặn với âm vực của giọng hát cô để trình diễn. Giọng cô sang sảng và ngọt lịm, ngọt say sưa như mật ong dù cô có rên rỉ thán oán đi nữa.
Giọng đó có một làn hơi dồi dào nên càng lưu loát, càng vang lộng hơn. Tiếng hát Giao Linh như đẫm ướt những giọt nước mắt người cô phụ khóc thương cho một dĩ vãng đẹp đã khuất, một thời hạnh phúc đã xa, một cuộc tình đã mất. (T. Vi)

(0)