Home Tin Tức Việt Nam Bữa cơm 3 nghìn đồng của học sinh tiểu học Đăk Rong

Bữa cơm 3 nghìn đồng của học sinh tiểu học Đăk Rong

Bữa cơm 3 nghìn đồng của học sinh tiểu học Đăk Rong

Theo báo Dân Trí trong nước, với thời giá hiện nay, 3 nghìn đồng chưa mua được một bó rau muống nhà nghèo. Thế nhưng ở trường Tiểu học dân tộc bán trú Dăk Rong, huyện Kbang, tỉnh Gia Lai bữa cơm trưa hàng ngày của mỗi em học sinh người Bahnar tại đây cũng chỉ được ấn định có hơn 3.000 đồng.
Sau buổi học, hơn 200 học sinh người Bahnar liền ào tới bàn ăn: đó là một bữa “cơm trưa ba món” gồm: một chậu cơm, một chậu “canh đại dương” lõm bõm vài cọng mì tôm và vài lá rau xanh, hai đĩa trứng chiên xắt nhỏ được các thầy cô chia sẵn. Phần cơm này dành cho 10 học sinh một bàn.
Nhà báo mô tả, các em phải chờ cho bàn mình có mặt đầy đủ, mới lần lượt tự bới cơm vào bát và ăn một cách ngon lành “khiến chúng tôi không khỏi chạnh lòng” . Chạnh lòng vì suất cơm trưa của 10 em học sinh đang tuổi lớn giá chỉ bằng một dĩa cơm bình dân được bán trên hè phố.
Đăk Rong là xã vùng sâu, đường sá đi lại rất khó khăn, nhiều thôn làng cách trường trên 20km (xa nhất 25km), phần lớn gia đình học sinh đều nghèo. Cha mẹ quanh năm bám vào đám rẫy kiếm miếng ăn nên cũng không có điều kiện đưa đón con đến trường hàng ngày, khiến nhiều em có thể phải bỏ học.
Trước tình trạng ấy, để giúp các em có thể đến trường học, thầy hiệu trưởng quyết định giữ các em ở lại trường để nuôi theo hình thức nội trú thay vì bán trú. Sáng kiến này được toàn trường đồng ý nhưng chỉ với kinh phí được cấp cho các em theo hình thức bán trú.

Học sinh tiểu học ở Đăk Rong đang dùng bữa cơm trưa
Sau khi trừ hết các khoản chi phí phải có, số tiền còn lại 10 nghìn đồng một ngày là dành cho cho ba bữa ăn: bữa sáng 3 nghìn đồng, hai bữa trưa và chiều 7 nghìn đồng. Trong khi giá cả tại địa phương rất đắt đỏ, do phải vận chuyển hàng hóa thực phẩm từ huyện vào với quãng đường trên 50km đường rừng núi. Các thầy cô ở đây phải tính toán rất chi li mới có thể lo cho các em được ăn no.
Chúng ta thường nghe nói câu “nhà nước còn nghèo” để biện minh cho những thiếu thốn vật chất tối thiểu mà đáng lý ra đời sống người dân phải được hưởng, nhất là lứa tuổi còn cắp sách đến trường. Nhưng khi nhìn quanh cảnh hoang phí hàng ngày trong mọi ngành mọi cấp quản lý và xây dựng đất nước, câu nói ấy thật chua chát. Đó là chưa kể đời sống quá dư thừa vật chất của một số người ở tầng lớp bên trên.
Tờ báo mô tả: “Một bữa ăn ngon luôn là mơ ước cho cả thầy và trò nơi đây.”
Nhiều người đã nghĩ: “Không biết khi các quan chức hay đại gia ngồi thưởng thức tô phở bò Kobe trị giá vài chục đô-la, họ có nhớ tới các em học sinh này không? (N. Trinh)

(0)