Home Tin Tức Việt Nam Biểu tình môi trường 1/5: Người dân có bớt vô cảm?

Biểu tình môi trường 1/5: Người dân có bớt vô cảm?

Biểu tình môi trường 1/5: Người dân có bớt vô cảm?
Hình: Internet

Vụ “cá chết Formosa” đã đi quá xa. Từ chuyến “kiểm tra tiến độ công trình Formosa” đầy bất thường của Tổng bí thư Trọng đến lối ú ớ khi công bố nguyên nhân gây ra cá chết của giới lãnh đạo Bộ Tài nguyên và Môi trường, từ tai họa không ai dám mua cá cho đến thực trạng các chính quyền địa phương Hà Tĩnh, Quảng Bình… đã không có một chút hỗ trợ cho tầng lớp ngư dân sắp rơi vào cảnh đói kém.

Xét cho cùng, cuộc biểu tình ngày 1/5 để sẻ chia với đồng bào ngư dân 4 tỉnh miền Trung không còn là vấn đề riêng của phong trào dân chủ nhân quyền và Xã hội dân sự Việt Nam. Trên tất cả, đó là trách nhiệm chung của cả xã hội “một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ”.

Vấn nạn ô nhiễm và tàn phá môi trường cũng không còn là chuyện xa vời ở châu Âu và châu Mỹ, mà đã trực tiếp gây tai họa ở nhiều tỉnh tại Việt Nam. Bùn đỏ boxit ở Đắc Nông, bụi titan ở Bình Thuận và Ninh Thuận, và gần đây nhật là nạn nhiễm mặn tại Đồng bằng sông Cửu Long. Tất cả đều đe dọa trực tiếp đến đời sống và chén cơm của người dân. Không chỉ vùng nông thôn mà nhiều đô thị sẽ phải chịu chung số phận.

Hôm nay, giới quan sát và những nhà hoạt động xã hội vì quyền con người đang hồi hộp chờ đợi phản ứng của dư luận xã hội về cuộc biểu tình môi trường.

“Cả nước hãy cùng xuống đường vào 09h00 ngày 1/5/2016. Tại Hà Nội: Nhà hát lớn, số 1 Tràng Tiền. Tại Sài Gòn: Công viên 30/4, Lê Duẩn, Quận 1. Tại các tỉnh: ở bất cứ đâu với bất cứ ai có thể xuống đường với một biểu ngữ trong tay và một tài khoản facebook” – những lời kêu gọi vừa quyết liệt vừa tha thiết trên mạng xã hội. Cho một cuộc biểu tình đồng cảm với nỗi đau ngư dân miền Trung và đòi hỏi phải tìm bằng được thủ phạm giết biển.

Lại là tháng Năm. Sài Gòn và Hà Nội đã từng có tiền lệ vào tháng Năm. Tháng Năm 2014, khi giàn khoan Hải Dương 981 ngạo nghễ và thách thức lao vào Biển Đông, một cuộc biểu tình phản kháng lên đến hàng chục ngàn người – lớn chưa từng thấy từ năm 1975 – đã nổ ra ở Sài Gòn. Khởi đầu chỉ với một nhóm nhỏ trí thức ở Nhà hát thành phố, nhưng cuộc xuống đường này đã nhanh chóng thu hút rất nhiều người đang chờ đợi hai bên đường. Về sau này, rất nhiều người dân vẫn say sưa khi thuật lại cảm xúc lần đầu tiên được gia nhập và hô vang tiếng lòng trong một cuộc biểu tình chính nghĩa và tự phát chưa từng có như thế.

Còn lần này thì sao? Có lẽ nào những người dân vẫn ưu tư và nặng lòng với môi trường cùng hiện tình đau khó của dân tộc lại bỏ qua quyền hiến định được biểu tình của họ? Có lẽ nào người dân không thể tự tìm cách biểu hiện quyền tự do tụ họp và tự do thể hiện chính kiến để tự bảo vệ mình, khi quá nhiều quan chức chính quyền đã quá vô trách nhiệm trước dân sinh trong quá nhiều lần?

Xã hội Việt Nam cũng đã trở nên quá vô cảm trong lối sống bon chen, chà đạp và giành giật lẫn nhau. Nhưng một xã hội vô cảm lại là xã hội không có lối thoát.

Vào lần này, nếu không khí vô cảm vẫn chiếm đoạt mà khiến cuộc biểu tình môi trường vẫn chỉ là hành động của những người đấu tranh cho dân chủ và nhân quyền, có thể nói chính quyền sẽ thắng đòn quyết định: hoặc vô cảm hoặc sợ hãi, hoặc cả hai là tâm lý để “cừu hóa”. Người dân sẽ tiếp tục bị bóc lột, bị đày đọa đến tận cùng mà không ngóc đầu lên nổi.

Hãy một lần bớt vô cảm! Hãy một lần xuống đường để ít nhất thể hiện tình cảm chia sẻ với đồng bào miền Trung – những nạn nhân của chính sách tăng trưởng bất chấp cùng lòng tham vô độ của các nhóm lợi ích chính trị.

Lê Dung / SBTN

(5)

tags: