Home Tin Tức Việt Nam Bé gái té xuống sông chết đuối vì quá đói

Bé gái té xuống sông chết đuối vì quá đói

Bé gái té xuống sông chết đuối vì quá đói

Một cái chết thật đau thương đến với bé gái 9 tuổi, học sinh lớp 3 Trường Tiểu học Đức Bồng, xã Đức Bồng, Hà Tĩnh.

Cháu Phạm Thị Nhung nhịn ăn sáng đến trường, đến khoảng 10 giờ thì cháu đói quá bị xỉu ngay trong lớp. Cô giáo cho Nhung hộp sữa, nhưng thấy cháu vẫn đói và sức khỏe yếu vì em vốn có bệnh tim bẩm sinh, cô giáo gọi điện thoại nhờ hàng xóm nhắn cha mẹ Nhung đến lớp đưa con về. Anh Phạm Văn Vân, 38 tuổi, cha Nhung, lọc cọc đạp xe đến trường đón con, chở theo hai đứa em của Nhung cùng về. Nhung đạp xe đi trước, cha đạp xe chở hai em đi sau. Anh Vân đau buồn nhớ lại, khi đi được hơn 2 km đến đầu cầu Động thì cháu quá đói và mệt nên đạp xe lảo đảo. Chiếc xe đâm vào thành cầu, Nhung rơi xuống sông. Anh Vân vội vàng vứt hai con trên đường lao xuống cứu Nhung nhưng nước chảy xiết quá, anh gắng hết sức nhưng không tìm thấy con.

Sau gần hai giờ đồng hồ chính quyền địa phương cùng người dân mới tìm vớt được thi thể Nhung. Ai cũng rơi nước mắt khi bộ quần áo ướt sũng trên người em cũ rách. Mọi người về nhà tìm quần áo thay cho Nhung mà không có bộ nào còn lành nguyên. Ba đứa em của Nhung cũng đang đói lả. Xóm giềng đến giúp làm đám tang cho em thấy gia đình không còn gạo nấu cơm cúng, bát đũa cũng không đủ bộ sáu cái. Thầy, cô giáo và người dân đã mua bộ quần áo mới và đồ để quàn cho Nhung.

Được biết, gia đình cháu Phạm Thị Nhung có hoàn cảnh rất khó khăn. Bố Nhung bị bệnh, mẹ không biết chữ, Nhung là con gái đầu trong gia đình có 4 chị em, bản thân cháu Nhung bị bệnh tim bẩm sinh và vừa mới được phẫu thuật.

Do nhà nghèo nên nhiều lần Nhung đã nhịn đói đến trường. Nhưng vì bệnh tim bẩm sinh, lại vừa được phẫu thuật về nên sức khỏe Nhung còn yếu, thường xuyên bị ngất. Sau khi chạy tiền mổ tim cho cháu Nhung thì cả gia đình đã khánh kiệt.

Khi Nhung ra đi đột ngột, cha mẹ đau xót tột cùng, tiền mua cho em cái áo mới để lo an táng cũng không, không cơm cúng, không có bàn để thờ. Hàng xóm thương tình phải chạy về lấy gạo nấu cơm cúng, lấy trứng luộc đặt bàn thờ, mua cho cháu hai cái áo mới để lượm xác. Sau khi di quan, không có bàn, thau hương của em cũng phải để dưới nền nhà khiến ai nấy có mặt cũng phải dâng trào nước mắt. (T. Lan)

(0)